Vì có 1 củ Cà rốt chờ em ở nhà-Hạc Xanh

14 Jun

Vì có 1 củ Cà rốt chờ em ở nhà

Hạc Xanh 

Vì thế, Thỏ sẽ nhất định trở về…

Thỏ Bông Trắng…

 

Là em, con nhóc 18 tuổi hồn nhiên và tinh nghịch. Em được mọi người đặt cho cái tên Thỏ Bông Trắng từ hồi em bé xíu xiu. Có thể là vì khi bé em vô tình có một cặp răng thỏ, cũng có thể vì trông em kháu khỉnh và trắng xinh nên được mọi người âu yếm mà gọi thế chăng? Em không biết, chỉ biết rằng em thích cái tên ngộ nghĩnh này. Và hẳn nhiên cái tên đáng yêu ấy gắn bó với em cho tới tận khi em lớn thành một thiếu nữ, bước chân vào cổng trường đại học^^! Bạn bè mới không biết thì gọi em là Sếp (vì ở lớp em giữ vai trò làm lớp trường mà) nhưng mấy đứa bạn thân vẫn quen mồm gọi em là Thỏ Bông Trắng. Ôi, em yêu cái tên của em quá đi mất!!!

 

Nhưng…

 

Bỗng một ngày, em trở nên tức tối và cáu kỉnh chỉ vì cái tên nghe yêu yêu của mình. Có thể đó là ngày không đẹp trời vì không có ánh nắng lấp lánh nhuộm màu lên tán lá xanh, không có gió thổi vi vu từng cơn mơn man mái tóc mềm, không có cả những áng mây xốp hình kẹo bông gòn dễ thương mà em vẫn thích…. Tóm lại là tất tần tật các yếu tố đều đảm bảo rằng ngày hôm ấy không phải là ngày đẹp trời (_ _)!

 

Em, con nhóc mặc chiếc váy trắng, đi đôi sandal màu trắng và đội mũ (cũng màu trắng), bước chầm chậm trên con đường rợp bóng cây, những cơn mưa lá rụng xoay tròn trong gió nhẹ, phải rồi, làn gió thu lướt qua và hờ hững cuốn lá đi xa. Em ngắm nhìn và mỉm cười thích thú. Bỗng “Áaaaaaaaá” …. Thôi rồi, cái váy trắng của em… cái váy mẹ tặng em ngày sinh nhật tròn 18 tuổi… cái váy mà em thích nhất….bla bla….

 

Hẳn nhiên “hắn” – kẻ đã cả gan làm vấy bẩn lên chiếc váy của em phải tròn mắt ngạc nhiên trước điệu bộ lúc bấy giờ của em. Thậm chí, ngay cả khi bây giờ nghĩ lại em còn thấy buồn cười nữa cơ mà ^_^.

 

Nhưng, có một điều quan trọng mà em quên chưa nhắc tới, đó là ngay sau 5s ngạc nhiên là 5s “hắn” hoảng sợ!!! Thật chứ chẳng đùa đâu nhé, em đã nói là em rất … đanh đá chưa nhỉ? Em đã mắng cho hắn một trận, vì cái tội đi mà không thèm nhìn đường, vì đi mà không biết tránh cái vũng nước bẩn, vì cái tội con trai mà không galant, thấy việc làm của mình sai mà không biết xuống xe hỏi han người bị nạn mà cứ trân mắt ra nhìn…. Bla..bla…. Tóm lại là em đã mắng nhiếc hắn xối xả và có lẽ hẳn cũng chẳng thể nghe + hiểu hết những gì em đang nói.

 

 

 

Nhưng, thêm một điều quan trong nữa là… e hèm, em cũng quên mất chưa nói. Rằng kẻ “đứng hình” sau một tràng pháo của em không phải là hắn, mà chính em! Vâng, chính em ạ! Chuyện là, hắn chuyển ngay bộ mặt “con nai vàng ngơ ngác” sang bộ mặt của “bạch mã hoàng tử đẹp trai” với một nụ cười duyên chết người. E hèm, ngay lập tức, em “đơ” và chết lịm trong nụ cười ấy. Hic…

 

“Anh xin lỗi, em không sao chứ? Anh đã định mở lời xin lỗi em trước, nhưng vì…em nói nhanh quá…”

 

“…”

 

“Uhm, váy của em bị bẩn rồi, anh phải làm thế nào đây nhỉ? Hay là…”

 

“À, à…. Ý anh là em lắm lời và chanh chua chứ gì? Ý anh là em đã không cho anh nói chứ gì? Hơ, anh đã sai rồi còn khéo đổ tội cho người khác quá đấy!”

 

(Thật sự là em cũng hơi áy náy khi cứ lấp liếm đi cái sự đanh đá của mình, khi cứ cố tình mắng tới tấp vào mặt hắn, nhưng…chẳng lẽ em lại đi nhận là mình sai à? Không bao giờ, nhé!)

 

….

 

Sự việc sau đó em chẳng rõ đã được giải quyết theo cách nào. Em chỉ nhớ là em nói nhiều, cười nhiều và có lúc trở nên bẽn lẽn, ngại ngùng. Bằng chứng là em đã ghi vào nhật kí những dòng như sau:

 

“Ngày…tháng … năm…

 

Hôm nay, Thỏ gặp Carot trong trường hợp không thể tức cười hơn^_^ Chỉ vì Carot vô tình làm bẩn chiếc váy trắng của Thỏ mà Thỏ đã mắng cho Carot một trận. Carot ngốc nghếch hay giả vờ ngây thơ nhỉ? Ai lại đứng im ra đấy để đứa con gái nó mắng té tát vào mặt cho? Nhưng Carot đã chuộc lỗi bằng một chầu kem tươi mát lạnh, đi dạo cùng Thỏ trong công viên, hát cho Thỏ nghe và kể truyện cười nữa. Hajjzz, Carot hát không hay, chỉ kể truyện cười là giỏi thôi. Nếu lần sau mà gặp, hẳn Thỏ sẽ bắt Carot kể truyện cho Thỏ nghe, miễn khoản hát hò đi. Hjc, nhưng khi ra về, Carot ngoái lại nhìn Thỏ, nhe cái răng khểnh ra mà cười với điệu bộ đáng ghét cực kỳ >”< : “Em là Thỏ Bông Trắng thật à? Anh không dám tin đâu, vì cái tên ấy quá dễ thương, trong khi em thì quá là đanh đá và chanh chua=.=” Ớ, Carot chê Thỏ, vì Thỏ đanh đá, hức! Ôi, Thỏ tức điên lên mất. Sao lại dám nói là cái tên ấy không hợp với Thỏ chứ??? Mọi người vẫn gọi Thỏ như thế mà, và Thỏ trong mắt mọi người cũng đáng yêu lắm mà!!! Ghét Carot quá!”

 

Củ Carot…

 

Hắn là một gã trai 21 tuổi, sinh viên kĩ thuật nhưng tâm hồn nghệ sỹ chính hiệu! Hắn hay hát, mặc dù hắn hát chẳng hay. Thế nên điểm cộng cho cái tâm hồn nghệ sỹ của hắn tất nhiên không phải là khoản hát hò rồi, mà là khả năng chơi nhạc cụ. Cũng không có gì là nghịch lý nếu như hắn có thể chơi được khá nhiều các loại nhạc cụ mà không thể biểu diễn một bài hát cho nên hồn đâu nhỉ? Và lẽ dĩ nhiên là hắn được quyền tự hào về cái tâm hồn nghệ sỹ của mình, về khả năng đánh guitar, thổi harmonica, lướt piano,….trước mọi người.

 

Chả thế mà hội bạn thân cứ mở mồm ra thì y như rằng gọi hắn là Phong Lãng Tử. Ôi, vì cái lí do cực kỳ vớ vẩn: “Tại bọn tao thấy nhiều em xếp hàng làm bạn gái mày quá đấy. Hehe!” Gì thì gì chứ cái khoảng vác đàn đi tán gái ấy Phong không ham, hắn chơi đàn vì yêu nghệ thuật, vì đam mê đi kiếm tìm cảm xúc. Đơn giản vậy thôi! Người hiểu thì bảo hắn nghệ sỹ, người không hiểu thì bảo hắn võ vẽ lắm chuyện, đôi khi gán cho hắn cái mác “hơi-khùng-khùng”. Và, trước những cái nhìn nhiều chiều như thế, hắn chỉ nhún vai, cười điệu cười nửa miệng, búng tay một cái rõ kêu rồi quay lưng đi chỗ khác càng nhanh càng tốt.

 

Chợt, hắn “À” lên một tiếng. Hắn nhớ ra là mình vừa có thêm một cái biệt danh mới, một cái tên ngồ ngộ khác hẳn với những cái tên vừa xuất hiện trong đầu hắn. Gì nhỉ? Để xem nào… Xâu chuỗi các sự kiện, lắp ghép lại với nhau thì….

 

… Chủ nhật tuần trước, ngày không nắng vắng gió heo may, trên con đường ngập màu xanh bình yên và hy vọng, xuất hiện một cô bé trắng từ đầu đến chân xinh xắn và đáng yêu đang mỉm cười ngô nghê gì đó…. À, đúng rồi, nhân vật chính xuất hiện, người là nạn nhân của 1 phút lơ đễnh khi hắn phi xe qua vũng nước đọng. Kết quả là, chiếc váy trắng lấm tấm bẩn, cô bé hét thất thanh, tuôn một tràng những câu gì đó mà hắn không kịp nghe rõ… Phải rồi, sau đó hắn phải làm hòa bằng một chầu kem tươi mát lạnh, bỏ cả buổi chiều lang thang trong công viên, hát mà như ru ngủ cho cô bé nghe, kể những câu truyện cười như thể dỗ dành đám trẻ con hàng xóm. Cuối cùng thì hắn cũng đã dỗ dành được rồi, ôi, có ai từng nói con gái thật rắc rối chưa nhỉ? Ấy thế mà, cô bé cũng đáo để lắm nhé, hỏi tên tuổi, số điện thoại của hắn với cái nháy mắt tinh nghịch

 

 “Để em còn biết mà bắt đền anh nếu như chiếc váy của em không thể trắng tinh khôi như trước chứ!!!”

 

“À , ờ, tên anh là…”

 

“Hey, em gọi anh là Carot nhé. Hì, ôi, tên hay quá. Nghe thích thật đấy. Em là Thỏ Bông Trắng, bình thường cứ gọi em là Thỏ cũng được. Hì, mọi người vẫn gọi em thế!”

 

“Ok, nếu em thích thế!”

 

Hắn bật cười với cái cách đùa nhí nhảnh của cô bé. Trước khi ra về hắn quay đầu lại, vẫy tay chào và không quên buông vội câu nói đùa

 

“Em là Thỏ Bông Trắng thật à? Anh không dám tin đâu, vì cái tên ấy quá dễ thương, trong khi em thì quá là đanh đá và chanh chua=.=”

 

Hắn nhìn qua gương chiếu hậu bắt gặp cái khuôn mặt bầu bầu bỗng nhiên xị ra, mũi chun lại và tay thì xoắn xoắn mấy lọn tóc ra chiều khó chịu lắm lắm. Tự nhiên hắn thấy tim mình chùng xuống. Ơ hờ, lỡ nhịp mất rồi!

 

Nắng và Mưa…

 

“Như những hiện tượng trái ngược của cuộc sống, Nắng và Mưa lúc nào cũng đối lập với nhau. Những tưởng rằng chúng loại bỏ nhau để tồn tại, để lan rộng mức độ ảnh hưởng của mình đến với vạn vật…

 

Rằng không có Mưa thì Nắng trở nên lóng lánh những tia vàng óng ả, rải đều như thảm nhung mượt mà xuống nền đất thẫm…

 

Rằng không có Nắng thì Mưa trở nên vồn vã, hối hả xối vào lòng đường những giọt nước mang nặng nỗi niềm. Đôi lúc mưa hí hửng reo vui tí tách vì những niềm vui nhỏ nhặt nào đó…

 

Nhưng…

 

Khi có sự kết hợp giữa Nắng và Mưa đã mang đến món quà tuyệt đẹp của tạo hóa, đó là sự xuất hiện của Cầu Vồng. Trên dải cầu cong cong vắt ngang bầu trời là những sắc màu rực rỡ….”

 

 

Giọng Thỏ trong trẻo đầy hào hứng kể cho Carot nghe về sự phát hiện lý thú của mình. Carot ngồi chăm chú lắng nghe, đôi khi mỉm cười vì nét ngây thơ hồn nhiên hiện trên khuôn mặt cô bé.

 

Hai người ngồi trong Café Cuối Ngõ – một nốt lặng giữa phố phường Hà Nội để lắng nghe suy nghĩ của nhau, để đong đầy tình yêu trong những ly café sữa nóng.

 

Phong ngồi nhìn Thỏ say sưa nói, chàng thích nhìn cái cách Thỏ liến thoắng về một điều gì đó hay ho. Có thể là những suy nghĩ của riêng cô, có thể là chuyện trường lớp hay những công việc đoàn trường mà cô tham gia… Dường như Thỏ hồn nhiên đến mức chẳng nhận ra nét nhìn chăm chú của Phong nữa. Bất giác, cậu mỉm cười. Một nụ cười đủ nhẹ nhàng và ấm áp để lan tỏa ra không gian xung quanh trong góc quán nhỏ. Cậu nghĩ đến phép so sánh ngộ nghĩnh giữa cậu và Thỏ, giống Nắng và Mưa chăng??? Hai con người xa lạ với hai nét tính cách trái ngược hoàn toàn vô tình quen nhau, rồi vô tình ngã vào nhau để mà… yêu nhau.

 

Thỏ non nớt với tình yêu đầu đời chớm nở và luôn ánh lên nét hồn nhiên, tinh nghịch khi đi bên Phong – kẻ lãng tử đa tình với ánh mắt buồn và có phần sắc lạnh. Lỡ như, một ngày, Thỏ nhận ra Phong không phải là chàng trai phù hợp với cô? Và Thỏ biến mất như đốm nắng vàng xuyên qua kẽ lá nhảy nhót từ chiếc là này sang chiếc lá khác, mải mê chạy theo ánh mặt trời của riêng mình? Phong biết đối diện như thế nào, khi mà, cậu đã rất yêu Thỏ – người con gái trước mặt mình bây giờ đây.

 

_Carot này, em đi nhé! Thỏ vừa cười, vừa nháy mắt nói với Phong, trông cô bé chả có vẻ gì là đang nói thật cả.

_Em đi đâu? Anh đưa em đi! Phong nhoẻn cười, vội xua tan đi những suy nghĩ mông lung trong đầu.

_Uhm, không được đâu. Anh không đưa em đi được. Vì em sẽ phải đi một mình, phải tự lập, phải học sống không có anh bên cạnh, để em… trưởng thành hơn…

_Vớ vẩn nào, ai bắt em trưởng thành đâu cơ chứ, em cứ là em đi xem nào, cứ nhí nhảnh và hồn nhiên, cứ nhõng nhẽo với anh khi em thích và giận hờn vu vơ khi em buồn. Anh có dám ý kiến ý cò gì đâu. Phong thảng thốt khi câu nói của Thỏ vừa rồi chạm vào phần suy nghĩ sâu kín trong anh. Nhưng, vẫn với nét mặt bình tĩnh nhất có thể, anh nắm lấy tay Thỏ, nhìn vào đôi mắt trong đượm buồn, anh biết, cô không hề nói đùa.

 

_Em sẽ đi du học một thời gian. Chỉ một thời gian ngắn thôi. Nhưng có lẽ đủ để em nhớ anh đến điên loạn…. thế nên… mình … chia tay nhé!

 

Cô ấy khóc. Giọt nước mắt lăn trên gò má bầu bĩnh, cái mặt ngồ ngộ vừa lúc nãy còn tươi vui mà bây giờ xị ra trông đến tội. Phong khẽ khàng đưa tay lên lau đi giọt nước mắt đang chực tràn khỏi mi. Anh điềm đạm:

 

_Anh sẽ đợi. Em tin không? Anh sẽ đợi. Dù thời gian là dài hay ngắn. Dù khoảng cách là gần hay xa, chỉ cần em biết và tin rằng, anh… sẽ đợi…

_Nhưng… em không muốn người yêu em phải khổ? Em không muốn đâu… hơn nữa, yêu xa… mong manh lắm anh à…

 

Bây giờ thì Thỏ gần như là nức nở, nép mình bên Phong để khóc, khóc như muốn trút tất cả những gì ưu tư phiền muộn và tống khứ đống cảm xúc hỗn độn ra ngoài. Vai áo Phong ướt đẫm, tim anh đau nhói.

 

_Em ngốc. Sao tự nhiên ăn nói linh tinh thế? Em cứ trẻ con và ngô nghê như thường ngày thì có sao đâu, cứ hồn nhiên, vô lo vô nghĩ như em vẫn thế thì có trách em đâu. Không cần lo lắng nhiều đến thế, nhé!

_Nhưng… Sao… anh chẳng nghĩ gì đến mình thế? Anh là Carot thật à?

 

Thỏ ngước đôi mắt ngấn nước lên nhìn Phong, cô chạm phải ánh mắt nâu ấm áp. Tim cô chẳng thể nào sắt đá được, dẫu có đóng băng thì nó cũng sẵn sàng bị nóng chảy ra thành nước dưới ánh mắt của Phong.

 

_Thôi nhé! Stop vấn đề tại đây. Chúng ta chuyển đề tài nào.

 

Phong lau nước mắt cho Thỏ, hôn nhẹ lên đôi bờ mi mọng nước và xoa xoa mái tóc mềm như thể dỗ dành một con mèo con.

 

Thỏ được vỗ về trong lòng Phong, được xoa dịu những cơn sóng lo nghĩ bằng tình yêu nồng nàn của Phong. Và cô mỉm cười trong khi nước mắt còn mặn nơi bờ môi. Cười vì hạnh phúc. Cười vì sắp phải chia xa. Cười vì muốn phó mặc cho tự nhiên. Nếu tình cảm giữa cô và Phong như cầu vồng xuất hiện sau mưa thì hẳn sẽ đẹp lung linh và tự dưng vụt tắt. Còn nếu tình cảm ấy bền chặt hơn, nảy mầm có gốc rễ từ tận sâu trong tim hai người thì sẽ có cây tình cảm thật lớn, cứ mãi vươn cao để đón nắng, đón mưa bằng tất cả niềm kiêu hãnh của sắc xanh tươi mới.

 

 

Phi Trường ngày nhạt nắng….

 

Có cô bé đứng thút thít bên vai người yêu. Anh chàng ấy nở trên môi một nụ cười buồn man mác. Họ nắm chặt tay nhau, nhìn sâu vào mắt nhau như thể muốn thu tất cả khoảng không gian ấy, khuôn mặt ấy, tình cảm ấy vào một ngăn trái tim làm hành lý cho chuyến bay sắp tới.

 

_Carot này, em sẽ nhớ anh lắm đấy! Anh… cũng phải nhớ đến em nhé!

_Cái đấy lại còn phải dặn anh à? Hơ, mà em mới là người nghe dặn dò chứ. Hừm, không được lơ đễnh để mắt tới anh nào cả, tập trung học hành và… chỉ được nhớ về anh thôi. Biết không?

_Ơ…đúng là… Carot.

_Cười cái coi nào!!!

 

Phong nhìn khuôn mặt nhăn nhó của Thỏ mà không cầm lòng được. Anh nắm chặt lấy tay Thỏ, ôm ghì cô vào lòng, hôn vội lên mái tóc mềm thoảng hương hoa Oải Hương. Lại những giọt nước mắt ấm nóng chảy xuống ướt vai…

 

… Có một người đang rơi nước mắt… Có một người đang khóc trong tim….

… Có một người khẽ thì thầm: “Ngốc ạ, anh sẽ chờ em. Bình an em nhé!”

… Có một người khẽ gật đầu, lén lau đi nước mắt trên má và nhoẻn miệng cười trong hạnh phúc: “Em sẽ về nhanh thôi, vì… có một củ Carot chờ em ở nhà!”

 

Ánh nắng vàng hanh hao, sợi gió nhỏ len lỏi vào làn tóc rối…

 

Phi trường tấp nập người đi lại, nhộn nhịp nói cười, nhộn nhịp những nỗi niềm riêng… Có ai đó vừa sum họp, có ai đó vừa nói lời biệt ly… Có ai đó thấy hạnh phúc, có ai đó thấy xót xa….

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: