Câu điều kiện loại 3 – Kì 1 -Hà Trang

14 Jun

Câu điều kiện loại 3 – Kì 1: Một tiết học đáng ghét

 

Hà Trang

~~~o0o~~~

Là một chuyện có thể nhỏ với tất cả mọi người, nhưng Ngọc – một lớp trưởng – thì không như thế.

Bạn nghĩ như thế nào về câu điều kiện loại 3? Đó là loại câu điều kiện diễn tả những sự việc không xảy ra trong quá khứ. Vâng, hẳn sẽ có rất nhiều chuyện hay xung quanh cấu-trúc tưởng chừng như cực kì đơn giản trong tiếng Anh nhưng lại cực nhiều chuyện rắc rối xung quanh nó.

– Not only learn by heart form of condition type 3 but also practise them, so you can use them fluently. Now, four students are in one group. Let’s practice these sentences! – Anh chị hiểu ý tôi chứ? Không chỉ học thuộc công thức cho sẵn của nó, các anh các chị còn phải thực hành thật nhiều mới mong nhuần nhuyễn được loại câu điều kiện này. Giờ thì 4 anh chị làm thành  một nhóm và luyện tập những câu tự đặt của nhóm mình.

Giờ anh văn bao giờ cũng là cực hình với Ngọc – một con bé lớp tự nhiên chúa ghét môn Anh. Đã biết bao lần nó tự đặt ra câu hỏi cho mình: “Tại sao tiết Anh lại không nhanh như tiết Toán, Lý hay Hoá nhỉ?” Thực ra nó biết có một lí do khác nữa, nó ghét Anh Văn hơn từ đó. Rồi nó đưa ánh mắt lơ đãng nhìn ra bầu trời mặc cho ba tên còn lại cứ thúc giục nó thực-hành nhanh đi. Dẹp tuốt. Thực hành chỉ tổ tốn thời gian vô ích, có bao giờ học thuộc cấu trúc mà làm bài đựợc điểm cao đâu. Thảm thật!

-Ngọc! Stand up with your group, please! (Ngọc! Đứng dậy cùng với cả nhóm)

“Ẹc. Thế là tiêu. Sáng nay ăn nhầm thứ gì mà đen khiếp >”< !” – nó tự than.

Nhưng than thân trách phận để làm gì khi mà nó dại dột nói lên câu: “If the world hadn’t  had English, I could have had a comfortable life” (nếu thế giới này không có môn tiếng Anh thì tôi đã có thể có một cuộc sống thật thoải mái?!).

Một tuần học được đầu-tư rất kĩ lưỡng bởi các nhân trong lớp để “ngoi” lên hạng ba trong trường xem như toi bởi một thủ phạm có đôi mắt cực-kì-ngơ-ngác. Một giờ B vì tội không chú ý trong giờ học của Ngọc, hơn thế nữa là không tôn trọng môn học của giáo viên K…Mọi ánh mắt đổ dồn về phía nó. Mệt thật.

Tiết sinh họat cuối cùng của tuần trôi đi trong nặng nề. Thầy chủ nhiệm không hài lòng dù nó có là học-trò-cưng của thầy trong môn Lý. Hình phạt dành cho Ngọc là một tuần đi-tham-quan…WC trường. Hic, thà thầy bắt nó chép phạt 100 lần cái-cấu-trúc-vớ-vẩn ấy còn hơn phải làm vệ sinh ở nơi mà nó chưa một lần đặt chân vào L…

-Hêy! Thấy chưa hử đồ điên! Tao đã bảo mày cố gắng chút xíu thôi cũng được. Chỉ cần ngồi nghe rồi học thuộc theo thôi. Dễ thế mà không làm được. Có phải giờ thì mệt mỏi không cơ chứ?

-Hic. Giá mà sáng nay tinh thần tao thoải mái thì tao đã có thể học được cái tiết trời đánh ấy rồi. Thảm thiệt đó.

-He. Mày nhiễm câu điều kiện loại ba rồi đó Ngọc. Tập dần cho quen đi là vừa. Haha.

-Đồ quỷ, mày đứng lại chưa Giang?

Về đến nhà mà tâm trạng Ngọc cũng chả khá hơn tẹo nào. Đầu óc nó toàn nghĩ về cảnh tượng những cặp mắt xung quanh cứ nhìn chằm chằm vào một con bé mang đồng phục học sinh, tay đi găng, mang khẩu trang đang “chăm chỉ” dọn dẹp WC trường. Chưa kể đến việc phải đặt chân vào phòng vệ sinh nam nữa… hic… nỗi sợ kinh hoàng bao trùm lên nó…  huhu…Lê từng bước chân nặng nề lên phòng riêng, nó vấp phải chiếc cặp tiện-đâu-bỏ-đó của ông anh-trai-trưởng. RẦM!!!!…

-Anh Cỏ, bộ anh hết chỗ để cặp rồi hay sao thế?

-Hơ, con bé này hay nhỉ, rõ ràng là anh để cạnh cầu thang đấy chứ, sao bảo là không có chỗ để? Mà sao mặt mày “hình sự” thế hả nhóc?

-Không sao hết. Anh bỏ cái thói quen luộm thuộm này đi. Ngày hôm nay thế là quá đủ với em rồi. Rách việc.

-A ha, nhóc hay nhỉ. Cứ hễ giận cá là phải chém thớt sao? Có vô lí cũng vừa phải thôi chứ!

-Có anh vô lí ấy – nó vừa nói vừa đưa tay quẹt nhanh giọt nước mới rơi ra từ khoé mắt – em về phòng đây!

Nói rồi nó bước nhanh qua phòng mình, để lại ông anh ngơ ngác nằm đọc sách trên ghế bành. “Oài, xem ra mình làm con em cứng-hơn-đá này khóc rồi. Số mình thế là hết. Ẹc”.

                                **************************     
Sáng thứ 7 với Ngọc quả thực thật nặng nề. Nó không hề lường trước được mọi chuyện. Từ xưa đến nay đã bao giờ việc bị ghi vào sổ đầu bài có trong lịch-sử-đời-học-sinh của nó đâu, vậy mà trong phút chốc muốn đùa cho vui, nó đã lập nên kì tích có một không hai. Với những tên khác trong lớp, có lẽ chuyện này chỉ là con-muỗi, nhưng nó là một lớp trưởng, phải làm gương cho bàn-dân-thiên-hạ chứ. Vậy thì hình-tượng của nó sẽ ra sao trong mắt mọi người đây? Quá tồi tệ chăng? Những ý nghĩ xám xịt đang quấn chặt lấy con bé tuyệt vọng này. Nó sẽ đối mặt như thế nào với ngày thứ hai đầu tuần đây? Hình ảnh một con bé lớp trưởng mặc áo dài loay hoay trong WC rồi bước ra với một đống dụng cụ trên tay. Ôi! Thật không có gì tồi tệ hơn.

                               **************************
-Wậy~?

-Giang! Ngọc nó có chuyện gì thế em? Tự dưng vừa về đã kiếm cớ gây sự với anh là sao?

-Anh Cỏ àh? Chẹp… sáng nay Ngọc nó bị ghi sổ đầu bài trong giờ Anh Văn vì một câu điều kiện loại 3! Haizzzzz… tội nghiệp con bé…
-Ẹc. Thứ nhất, anh không tên là CỎ, anh là  MẠNH NHI hẳn hoi nhá >”<. Thứ hai, dù có là một lớp trưởng đi chăng nữa thì nó cũng là học sinh thôi, có gì phải bận tâm đến những việc lặt vặt đó nhỉ.

-Hic, nó là chuyên gia phóng đại sự thật í mà.

-Ừ thôi. Thank em. Anh đi coi nó chết chưa. Bye!

Cánh cửa phòng Ngọc được đẩy nhẹ. Chưa thấy mặt đâu đã nghe tiếng quát của một con nhỏ lớp trưởng đầy-kiêu-hãnh:

-Ai cho anh tự tiện đột-nhập phòng em? Em không cần anh xin lỗi gì hết!

-Há? Ai xin lỗi em? Chỉ là cho em cái này ăn được. Không lấy thì anh xực một mình vậy! Bye bye.

-Hơ, không, đồ ăn thì em không chê đâu. Trả đây.

-He! Anh biết ngay mà. Cho nhóc đó – vừa nói anh Nhi vừa chìa ra gói bim bim – cho anh xực với!

-Đừng hòng.

-Hic. Ừ thì thôi vậy. Nhưng mà nghe anh nói này. Chuyện của em chả có gì to tát lắm đâu. Em không nghĩ đến lúc em là một thường-dân àh? Việc đó chả có gì khó khăn cả đúng không em? Vì thế dù bây giờ có là lãnh-đạo đi chăng nữa thì em cũng có quyền mắc những lỗi nhỏ đó mà. Đời học sinh ai mà chả có lần mắc lỗi. Chẳng qua là từ con mắt của mỗi người thì sự việc nó bé như kiến hay to như khủng long thôi nhóc ơi!

-Nhưng quả thực là từ trước đến nay chưa bao giờ em mắc cái lỗi to đùng ấy hết. Hơn nữa trong thời gian gần đây hình như tất cả mọi chuyện đen đủi, xui rủi cứ ập lên đầu em hay sao ấy anh à! – nó nói mà giọng như sắp khóc.

-Anh đã nói rồi, ai chả có lần mắc lỗi hả em? Mà môn tiếng Anh đâu có gì khó? Cũng không phải là quá chán chứ. Hơn nữa câu điều kiện loại 3 cực kì dễ mà. Mà em cũng đừng có tự cho rằng mọi chuyện đều tối tăm thế đi, chẳng qua là mình không may nên cùng 1 lúc mà thế thôi, rồi mọi chuyện sẽ sớm bình thường lại mà em!

-OK! Em hiểu. Giờ thì em muốn một mình hơn!

-Ừ. Anh đi học thêm. Nhớ trả anh tiền gói bim bim. Lấy rẻ 2k😀

Lúc ông anh trời đánh vừa ra khỏi phòng, nó mới bắt đầu ngẫm nghĩ về những lời khuyên (không biết có giá trị không) của anh Cỏ…  àh quên…anh Nhi. Kể ra thì cũng đúng thôi, nhưng dù sao thì gánh nặng của ngày thứ 2 vẫn đang đè lên đầu nó. Quả thực là khó khăn.

Nhưng cái gì đến thì nó cũng sẽ đến. Cái ngày mà Ngọc phải đau đầu cuối cùng cũng xuất hiện. Thứ hai, nó dậy lúc 5h sáng chứ không phải là 6h như thường lệ. Hic, cái lạnh se se của gió sang khiến nó khẽ rùng mình. Sau khi đánh răng rửa mặt, nó lấy vội cái bánh trong tủ lạnh rồi phóng lên xe tới trường với bộ áo dài không thể vướng hơn được.

Nhanh nhẹn dắt xe vào nhà xe, nó như bay lên cầu thang tầng 3 với tất cả dụng cụ cần thiết trên tay. Nhưng kì lạ thay, khi bước vào địa-điểm-cần-đến, nó nghe tiếng nói chuyện của tụi bạn thiệt là rôm rả:

-Yeah! Chào mừng lớp trưởng. Bà tới muộn đó!

-Oạch! Sao mí ông lại ở đây vào cái giờ này?

-Hơ, tụi tui làm phước cho bà rồi đó nhá. Chứ cánh mày râu đâu thể khoanh tay đứng nhìn đàn bà con gái duyên-dáng trong tà áo dài ở WC được!

Ngọc đứng sững lại mấy giây, mắt nó rơm rớm:

-Yêu mọi người lắm ấy.

-Ẹc. Bà làm thế người iu tụi tui nó ghen thì chỉ có chết trở lên!

Tối hôm đó như thường lệ nó lại viết nhật kí.

“Ngày… tháng… năm… (20:00 P.M): quả thực hôm nay là ngày hạnh phúc nhất đối với bản thân mình, mình biết rằng dù mình có bị như thế nào đi chăng nữa, có gặp phải rắc rối lớn đến bao nhiêu thì vẫn có mọi người ở bên cạnh, động viên, giúp đỡ mình. Mình yêu lớp mình nhiều lắm.

Vậy là tròn 1 tháng 17 ngày… mọi chuyện như vừa xảy ra ngày hôm qua vậy… mình vẫn không quên được cái cảm giác ấm áp khi ở cạnh anh, nhưng trong đầu mình lại luôn hiện ra hình ảnh anh chở một người con gái khác trên phố mà khi thấy mình thì lại làm ngơ… từ đó những dòng tin nhắn mất hẳn, Minh tránh mặt mình. Mình nhớ anh. Nhớ anh nhiều lắm. Trời lại đang mưa… mưa dai dẳng… triền miên mà bỏ mặc con bé buồn thiu này ở xó nhà. Chán ghê. Hôm ấy cũng là trời mưa nhỉ… mình nhưa bao giờ thích mưa nhưng phải thú thực là cái ngày hôm đó mưa sao mà đẹp thế. Minh chở mình về trên xe đạp của anh… với chiếc áo mưa màu xanh dương chung cho cả hai đứa… mưa lạnh… nhưng bên anh thì không… Đó cũng là lần đầu tiên mình để yên cho một tên con trai cầm tay lâu như thế rồi thật mạnh dạn mình cũng vòng tay ôm hờ lấy áo anh. Cảm giác ấm áp biết bao nhiêu để đến tận bây giờ mình vẫn cảm thấy thế…Nhưng mà, mọi chuyện thật chóng vánh, đến vội và đi cũng nhanh. Giờ mưa buồn lắm… não nề lắm… Giá mà chiều đó trời không mưa… Giá mình chịu khó đi sửa chiếc xe của mình…và giá như mình không thích anh…”

Kì 2: Kỉ niệm khó quên

Kì 3: Giá như anh chỉ là một giấc mơ

Kì cuối: Gặp lại em

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: