“Có một điều anh đã không ngờ tới, đó là… Em yêu anh!” – Kì 1-Phong Linh

12 Jun

“Có một điều anh đã không ngờ tới, đó là… Em yêu anh!” – Kì 1

 

Phong Linh

Em: xinh đẹp, học giỏi, hoa khôi của khoa Tự Nhiên – vốn vẫn được ví là bầy sói hoang đang khát thịt thỏ.

 Em

 

Xinh đẹp, học giỏi, hoa khôi của khoa Tự Nhiên – vốn vẫn được ví là bầy sói hoang đang khát thịt thỏ.

 

Em

 

17 tuổi, năng động, trẻ trung, nhí nhảnh như ngọn gió mới thổi vào cuộc đời anh, làm một góc phẳng lặng im lìm “đành phải” lăn tăn gợn sóng không ngừng.

 

*    *

*

 

Tháng 9. Trời Hà Nội điên cuồng dìm người ta trong bể lửa.

 

Một nguyên nhân thật tuyệt vời cho lũ sinh viên tự nhiên năm 1 thay phiên nhau nghỉ học với muôn vàn lý do mà có trời mới thấu (Hôm nay em đau đầu, ngày mai em cảm nắng, ngày kia em trúng gió, ngày kìa em…vào viện thăm bạn em bị đau đầu)!

 

Làm sao mà học nhét nổi một nửa chữ vào đầu, khi mà thời tiết kinh khủng cỡ này được chứ?

 

Lấy đâu ra động lực để đi học chứ, trong khi cả lớp lại là một bầy sói già nhìn nhau?

 

Quái đản, vẫn biết khối tự nhiên của trường vốn hiếm con gái nổi tiếng, nhưng có lẽ trong lịch sử Khoa Hoá, chưa bao giờ có một năm nào mà cả lớp, bảy mươi chín người, đều là con trai!

 

Ngày nhận lớp, một số (rất lớn) con trai lớp Hoá đã khóc không ra nước mắt và rú lên một cách đầy đau khổ, sau khi đã tra đi tra lại sắp rách cả tờ danh sách lớp: “Ta hận! Ta hận! Ta hận!!!”

 

*    *

*

 

Tháng 10. Cái nóng của Hà Nội chưa hề thuyên giảm. Em nhập học.

 

Em đỗ nguyện vọng 2.

 

Anh dám chắc rằng cả trường đã được phen đứng tim khi lũ con trai lớp Hoa hú lên ầm ĩ vì cái thông tin “vịt què gà chết” từ miệng một đứa khỉ gió nào đó: “Báo cho chúng mày một tin động trời, lớp mình sắp sửa có thêm một bóng hồng. Xinh cực kì luôn!!! Tao vừa gặp ở phòng Tài vụ.”

 

Tạ ơn Chúa! Lớp Hoá đã thoát khỏi cái bóng tự kỷ bao trùm suốt hơn một tháng giời!

 

*    *

*

 

Ngày đầu tiên em đến lớp, mái tóc đen dài đến hông làm anh nhớ mãi! Con gái bây giờ đâu còn mấy ai nuôi được tóc dài tự nhiên như vậy nữa!

 

“Xin chào mọi người, tớ là Kiêu Khả Dương. Gọi tớ là Dương Dương ^^!”

 

Tụi con trai trong lớp được phen nháo nhào lên:

 

“Nghe nói Dương Dương mới 17t thôi phải không? Muội muội của cả lớp!!”

 

“Dương Dương có người yêu chưa?”

 

“Dương Dương quê ở đâu?”

 

“Dương Dương….”

[…]

 

Ngày thứ hai em đến lớp, anh shock nặng. Mái tóc chỉ còn ngắn củn lủn đến ngang vai! Em làm cái trò gì với tóc mình vậy??!!!

 

Anh quan sát em. Khá thường xuyên. Tất cả đều trong im lặng. Khi đó, anh cũng không suy nghĩ nhiều, tự nhiên thấy bị ấn tượng với một đứa con gái thú vị như em.

 

Bọn con trai trong lớp tíu tít ríu rít huynh huynh muội muội với em. Anh không bắt chuyện với em : ). Anh không phải là nhát gái hay sư cụ ni cô gì đó! Chỉ là anh thấy chưa đến lúc, nên anh im lặng. Mà dù không có anh, với cái danh khỉ gió lớp trưởng, hướng dẫn và giúp đỡ em (theo nguyện vọng của bà cô già chủ nhiệm), em vẫn sẽ và thực sự là đã hoà đồng với cả lớp chỉ trong vài ngày.

 

Em nhớ tên khá nhiều thằng trong lớp, và anh cá là bất cứ thằng con trai nào cũng sẵn sàng nhảy ra giúp đỡ em, nếu em mở miệng. Thằng khỉ Hiểu Anh lúc nào cũng bám riết lấy em: “Dương Dương muội muội có khát nước không, huynh mua nước mía cho”… Anh, những lúc ấy, rất rất muốn cầm quyển sử Đảng (dày như quyển từ điển) phang cho nó vài cái vào đầu cho bớt dại gái.

 

Chúng nó đua nhau xem ai cưa đổ em trước. Chúng nó đi học đầy đủ, ngay cả những tiết học chán ngắt nhất, và kể cả những ngày mưa to nhất! Tinh thần học tập lên cao quá xá, khiến bất cứ giáo viên nào lên lớp cũng đều giật mình sửng sốt.

 

 *    *

*

 

“Dương Dương (duongduong…) muốn thêm bạn vào danh sách bạn bè. Đồng ý/ Từ chối?”

 

Dương Dương : Lớp trưởng phải không? Em là Dương Dương ^^!.

Duy Duy : Anh biết.

Dương Dương : Lớp trưởng rảnh không? Hướng dẫn em cách đăng ký thi các phân môn nhé ^^!.

Duy Duy : Để mai lên lớp nhé!

Dương Dương : Trên lớp, lớp trưởng hay nhìn em lắm phải không, toàn làm  em tim đập thình thịch *nháy nháy mắt*.

Duy Duy : Em có mắt sau gáy à?

Dương Dương :  Anh không định phản đối à?

Duy Duy : Không, đúng thế mà!

Dương Dương : Em chỉ định trêu lớp trưởng thôi, ai dè bị anh phủ đầu lại. Anh đáng sợ thật!

Duy Duy : Với con trai, ai em cũng đùa thế à?

Dương Dương : Đương nhiên là không!

Duy Duy : Thế anh là trường hợp đặc biệt à?

Dương Dương : Có thể xem như là vậy!

Duy Duy : Sao lại là có thể?

Dương Dương : Nghe nói lớp trưởng là thủ khoa trường minh năm nay phải không? (Em đổi chủ đề.)

Duy Duy : Em nghe ai nói?

Dương Dương : 27 điểm, lớp trưởng có thể đỗ bất kỳ trường nào top đầu, sao lớp trưởng lại chọn khoa Hoá trường mình? (Em bơ câu hỏi của anh, lần thứ 2.)

Duy Duy : Top đầu với người khác, chứ không phải Top đầu với anh!

Duy Duy : 10 điểm Toán, 9,5 điểm Lý, 2,5 điểm Hoá. Sao em lại chọn khoa Hoá?

Dương Dương : Anh điều tra em à?

Duy Duy : Kiêu Khả Dương, sinh ngày 27/ 03, đi học sớm một năm, nhà ở Cầu Giấy, quê gốc ở Hải Phòng, sở thích: truyện tranh và âm nhạc, trượt nguyện vọng 1 Kinh tế quốc dân vì thiếu nửa điểm, 12 năm đều là học sinh giỏi, học bạ đẹp, được bạn bè yêu quý. Em muốn bổ sung gì không?

Dương Dương : Có vẻ chỉ còn thiếu chiều cao, cân nặng, số đo ba vòng thôi nhỉ?

Duy Duy : Nếu em cung cấp thông tin thêm, anh sẽ ghi bổ sung.

Dương Dương : Vô duyên

Duy Duy : Em tự nghĩ ra mà, và em chưa trả lời câu hỏi của anh.

Dương Dương : Em có thể thi vì em thích chứ!

Duy Duy : Đương nhiên! Mà em đánh bừa C hết cả bài thi môn Hoá à?

Dương Dương : Ặc, sao anh biết?

Duy Duy : Này, đừng đùa chứ!

Dương Dương : Em không có ý định đùa mà

Duy Duy : Em học kém Hoá vậy sao lại chọn Khoa Hoá, trong khi Lý và Toán điểm em rất cao chứ?

Dương Dương : Em trả lời anh rồi mà!

Duy Duy : Em ngang thật!

Dương Dương : Anh không phải người đầu tiên phát ngôn câu này!

Duy Duy : Người thi cái trường này, đúng là chẳng có ai là bình thường!

Dương Dương : Cũng có thể! Em không muốn đỗ KTQD, và số phận cũng coi như là ưu ái với em. Xém tí nữa thì em trượt cả Nguyện vọng 2 rồi.

 

Anh chợt nhớ ra, em vừa đủ điểm đỗ Nguyện vọng 2.

 

Duy Duy : Sao em không thích KTQD mà vẫn thi?

Dương Dương : Em phải thi mặc dù em không muốn!

Duy Duy : Em đừng ngang nữa!

Dương Dương : Ờ, thì là bố mẹ muốn em theo kinh tế, còn em thì thích Hoá. Anh không biết đấy chứ, hoá em học khá tốt đó *đỏ mặt*.

Duy Duy : Em không chỉ ngang mà còn liều nữa… *thở dài*

Dương Dương : Anh sẽ còn biết nhiều “đức tính tốt’ của em hơn nữa, nếu anh nói chuyện với em *chớp chớp*.

Duy Duy : Vui vì được biết em.

Dương Dương : Mong anh giúp đỡ thêm.

[…]

*    *

*

 

Tắt cửa sổ chat, tim anh vẫn còn đập nhanh. Lần đầu tiên nói chuyện với em, hoàn toàn không có trong dự tính của anh! Mọi thứ trong cuộc đời anh, đều phải trải qua một phép tính toán để có kết quả hoàn mĩ nhất, trừ em J. Mọi thứ đến quá nhanh, lúc anh nhận ra, thì trái tim khó bảo đã đột ngột rung động… từ bao giờ!

 

Bắt chuyện với một người, hoá ra lại là việc đơn giản như vậy!

 

*    *

*

“Khả Dương, em đi photo tài liệu cho các bạn nhé!”

“Em xin phép cô cho em đi cùng Khả Dương” – Hiểu Anh đột ngột giơ tay, mặt hớn ha hớn hở.

“Em thưa cô em cũng muốn đi!” – Lại một cánh tay nữa giơ lên.

“Em, em cũng muốn đi cô ơi!!”

“Em nữa, em nữa…!”

 

Chỉ một lúc là cả lớp nháo nhác lên. Bọn này, thật là, dù là cưa cẩm con gái cũng không nên lộ liễu tranh giành nhau vậy chứ!! Cô giáo nhìn bọn nó một hồi, lớn giọng trấn áp:

“Chỉ có mấy tờ giấy thôi, làm gì mà phải rủ nhau cùng đi bê! Lớp trường Khánh Duy, em đi photo hộ cô đi! Còn lại ở yên hết trong lớp”.

“Dạ”

 

Anh đi ra cửa lớp. Em ngẩng đầu lên nhìn anh. Trong một thoáng, anh không kịp hiểu ý nghĩa ánh mắt của em.

*    *

*

 

“Lớp trưởng, làm gì mà đi nhanh vậy… Hộc hộc…” – Em đuổi theo.

“Ơ, em đi theo anh làm gì?” – Anh ngần người ra.

“Cô đưa sót bài tập cho anh!” – Em giải thích, tiện tay chìa ra tập giấy trên tay.

“À ừ!”

“Nhiều giấy tờ vậy, anh ôm hết không, hay để em phụ cho.” – Em cười. Nụ cười tươi như nắng làm anh ngỡ ngàng trong giây phút! Một thoáng suy nghĩ lướt qua trong đầu anh: Em đừng cười như thế trước mặt đứa con trai khác ngoài anh nhé!”

“Em đi cùng luôn đi!” – Anh nói. Đương nhiên anh hiểu ý em, chẳng qua muốn viện cớ đi cùng nói chuyện. Nhưng quả thực anh cũng đang muốn thế.

“Lớp trưởng kiêm luôn culi sai vặt à!” – Em đùa.

“Lớp trưởng cái khỉ gì chứ, toàn osin cộng với “thớt” chùa để các thầy cô chém thôi!” – Anh càu nhàu.

“Thế sao anh lại xung phong?”

“Đầu óc anh vẫn bình thường! Ngày nhập học là mồng 10, thế là cô chủ nhiệm phán quyết ai STT 10 làm lớp trưởng luôn!”

Em bật cười.

*    *

*

 

Em bước vào cuộc đời anh, nhanh và đơn giản hơn bất cứ thứ gì anh từng nghĩ đến! Em ấm áp, nhẹ nhàng, tình cảm và vui vẻ!

 

Lần đầu tiên biết yêu là gì, mọi thứ đều thật mới!

Anh không thể rời mắt khỏi em, nếu em vẫn còn trong tầm nhìn của anh!

Anh hầu như không quên bất cứ thứ gì mà em từng nói với anh, và thỉng thoảng mang ra ôn lại trong đầu!

Anh cảm thấy người như nóng lên, khi thấy thằng con trai khác la liếm chỗ em.

Tim anh đập thình thịch khi nói chuyện với em, dù chỉ là trên yahoo!

Anh mò mẫm vào blog, facebook, … của em vì muốn chạm gần hơn đến thế giới của em!

Anh tự nhiên vui một cách lạ kì, khi thấy em cũng có thói quen kí tên “KD.” giống anh!

 

Lần đầu yêu, e dè có, ngốc nghếch có, lo lắng có, hồi hộp cũng có, và cả sợ em sẽ … nhận ra tình cảm của anh nữa chứ!

 

Lần đầu anh dám nghe theo con tim của mình, trước khi sử dụng cái đầu!

 

Những tưởng, mọi thứ cứ đơn giản, cứ nhẹ nhàng thế thôi, tình cảm của mình cũng sẽ cứ lớn lên từng ngày như thế, cho đến khi anh đủ cam đảm nhìn vào mắt em và nói: “Anh yêu em!” thì…

*    *

*

 

“Ê, tối nay mày có đi sinh nhật Hiểu Anh không? Nó tổ chức ở quán ăn nhà nó đấy. Nghe nói tối nay có màn Hot.” – Nam Anh phấn khích nói.

“Màn Hot là màn gì?”

“Ờ, nghe nói sẽ có màn… tỏ tình!!”

“Hở?”

“Cái thằng này, mày đừng mở to mắt vậy tao ghê lắm! Tỏ tình với Dương Dương chứ còn ai ở đây!! Nhớ đi nhé!”

“Khoan, Hiểu Anh thích Dương Dương à?”

“Giời ạ chuyện này ai chả biết chứ cái thằng này! Làm gì mà cứ tỏ vẻ không biết gì thế? Mọi ngày mày tinh lắm cơ mà!”

“Thế còn Dương Dương?”

“Không biết, nhưng nghe đâu có đứa lớp mình từng chúng nó từng đi chơi riêng! Chắc tiểu muội nhà mình cũng thích…!!!” – Nam Anh bật loa liên tục – “Than ôi! Bóng hồng duy nhất của khoa Hoá đã có chủ rồi!!!”

 

Nghe xong, anh đờ người ra một lúc lâu, không biết nói gì! Ngực thắt lại đau nhói, cảm tưởng như rơi vào một vùng vô trọng lượng khiến không thể đứng vững được trên đôi chân mình!

 

Anh đã không nhớ ra là rất nhiều người thích em, và anh cứ mặc định trong đầu là em chưa thích ai🙂. Khả năng tính xác xuất của anh, sao lại kém đi kinh khủng vậy nhỉ?

 

Lần đầu tiên biết yêu, cũng là lần đầu tiên nếm mùi vụ bị bỏ rơi, không ngờ nó lại chát vậy. Anh cười nhạt.

 

Tối hôm đấy, anh vẫn đến! Em xinh đẹp, duyên dáng, nổi bật, em là tâm điểm của bữa tiệc, ai cũng chú ý về phía em. Anh cũng thế. Nhưng gần một tiếng đồng hồ, em không nhận ra anh. Hoặc em vốn dĩ chẳng hề quan tâm đến anh nhiều như anh tưởng. Em mỉm cười tươi với Hiểu Anh và nói chuyện với bọn trong lớp. Em có biết là, có một góc nào đó trong anh, đang nhói đau lắm không? Nước mắt chảy ngược, anh vui vẻ đến bên chúc mừng Hiểu Anh và tặng quà. Anh nói nhà anh có việc, anh về sớm. Anh không đủ bản lĩnh để đứng đó, nhìn em và Hiểu Anh cười đùa và chờ đến màn Hot.

 

Chưa bao giờ anh nghĩ bản thân mình lại yếu đuối như lúc ấy!

 

Anh không về nhà ngay. Anh lang thang qua các phố, suy nghĩ về rất nhiều chuyện. Anh, lại trở về con người suy tính và lên kế hoạch kĩ càng cho từng chi tiết trong cuộc đời mình. Bởi vì ánh mặt trời duy nhất trong cuộc đời ảm đạm của anh, mang tên Khả Dương, đã rời bỏ anh mất rồi :)!

 

Hôm đấy là sinh nhật lần thứ 19 của anh.

“Có một điều anh đã không ngờ tới, đó là… Em yêu anh!” – Kì 2

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: