Mùa tuyết tan – FUYU

4 Jun

Mùa tuyết tan – FUYU

Trời mưa tầm tã suốt mấy hôm liền. Bó gối ngồi trong nhà mãi cũng chồn chân, tôi cứ ngồi ở cửa ssổ nhìn ra ngoài, mong cho trời hửng nắng để chạy ra ngoài chơi cùng lũ bạn. Huy sẽ thả con diều làm từ những mảnh giấy học trò và điều khiển nó bay cao nhất có thể. Tôi và Thảo sẽ chạy theo sau.Thảo lúc nào cũng muốn tự cầm dây diều để làm nó bay lên nhưng chưa bao giờ thành công. Còn tôi chỉ mê mẩn nhìn con diều như mỗi lúc càng gần bầu trời hơn.Bầu trời xanh ngắt như trải rộng mênh mang.

Con đường trước nhà đã lầy lội cả ra. Nước đọng thành vũng to vũng nhỏ. Lớp đất còn lại thì nhão nhoẹt, trơn như bôi mỡ, dính vào đế dép nặng trịch. Đi không cẩn thận rất dễ trượt chân ngã. Nắng lên được hơn nửa ngày thì chúng khô cứng lại. Mặt đường gồ ghề những ổ gà ổ vịt.

Tôi ở trong nhà chơi banh chuyền một mình, chờ bố mẹ đi làm về. Đến chiều thì Huy chạy sang, mang cho tôi một rổ ổi sẻ. Những quả ổi nhỏ nhắn, lớp vỏ xanh hơi sần sùi nhưng cắn vào lớp thịt lại có màu đỏ hồng.Vị chua chua ngọt ngọt. Ổi sẻ thoang thoảng một mùi thơm không thể nhầm lẫn và dễ chịu. Chưa thấy bóng Huy đâu nhưng tôi đã ngửi thấy mùi ổi thoang thoảng trong gió.Rất nhiều lần trong đời,mỗi khi nhớ về hương vị thân thương ấykhông còn gặplại nữa, tôi cảm thấy một nỗi bồi hồi.

-Tớ mang cho đằng ấy ít ổi.

-Hái trộm à?

-Đâu. Ổi nhà bà nội tớ đấy. Hôm nay nó bị chặt rồi. Những quả cuối cùng đấy.

Có để phần cho Thảo chưa?

Huy ngẩn ra, rồi gãi đầu gãi tay cười trừ. Cậu nói cụt ngủn “Quên” rồi rủ tôi tối trăng lên ra sông chơi. Cả Thảo nữa. Tôi gật đầu đồng ý, để riêng phần cho nhỏ bạn mấy quả ổi sẻ. Nhỡ nhỏ biết được mình không có phần lại buồn. Từ trước đến nay vẫn vậy.

Tôi, Huy và Thảo rất thân nhau. Cũng chẳng biết từ khi nào và tại sao, nhưng ba đứa cùng nhau học và cùng nhau chơi. Nhà Thảo khá giả hơn nhiều so với tất cả những đứa khác trong lớp. Nhỏ chưa bao giờ thiếu thốn bánh kẹo hay bất cứ thứ gì, nhưng lại hay ghen tị với bất cứ thứ gì Huy mang cho tôi. Quà na còn chưa chín, quà xoài cát chín cây hay bó hoa đồng nội tiện tay ngắt vội trên đường tan học. Bất cứ thứ gì. Đôi khi tôi nghĩ Thảo thi thoảng khó chịu với mình có lẽ vì những thứ nho nhỏ nhưng vậy.

Tối ấy, chúng tôi ra bờ sông ngắm trăng lên. Gió mang theo hơi nước mát rượi. Trăng tròn vành vạnh sáng rõ trên đầu và phủ lên mọi thứ một màu vàng mơ huyền ảo. Mặt sông được dát một lớp vàng sóng sánh, lấp loá. Khung cảnh huyền ảo như một giấc mơ cổ tích. Huy ném những viên sỏi xuống lòng sông. Mỗi khi nghe tiếng viên sỏi chạm vào mặt nước, ánh trăng sẽ vỡ ra rồi nhanh chóng liền lại, chỉ còn những vòng tròn nước lan ra đều đặn.Thảo cũng nhặt những viên sỏi ném xuống. Đom đóm lập loè, chầm chậm, lẩn khuất trong những đám cỏ. Tôi giữ được một con trong lòng bàn tay mình, định đem về nhốt trong lọ thuỷ tinh. Nhưng cuối cùng tôi thả nó đi, vì Huy nói đừng cướp đi sự tự do của nó.

Tôi đã nghĩ những ngày tháng ấy sẽ chẳng bao giờ kết thúc. Nhưng hoá ra tôi nhầm.

Khi ấy, cả tôi, Huy và Thảo đều là những đứa trẻ mười ba tuổi lắm dại khờ.

~~~o0o~~~

Năm học Muời Hai, chúng tôi bắt đầu chọn ngã rẽ cho mình. Con đường bằng phẳng trước giờ cuối cùng cũng đã đi hết. Dù muốn dù không, chúng tôi cũng phải suy tính cho tương lai của mình.Những buổi chiều cả ba đứa ngồi ở nhà Thảo học bài, chúng tôi sôi nổi bàn tán về dự định của mình. Thảo đăng kí cùng trường đại học với Huy.

Tôi đăng kí một trường đại học khác và chuyên tâm vào nó. Tôi học hành như điên. Bỏ lại sau lưng tất cả những hờn giận ngây ngô. Cả ánh mắt da diết khi Huy tặng tôi một nhành hoa bằng lăng tím thẫm đầu mùa. Cậu ấy không nói một lời. Nhưng tôi đọc được điều sâu kín mà cậu ấy gìn giữ trong ánh mắt. Chỉ là tôi vờ như không biết mà thôi. Tôi cũng bỏ qua ánh mắt buồn long lanh lẫn cái mím môi tủi thân của Thảo. Tôi không đủ thời gian để quan tâm đến những hờn giận của người khác. Mà nó cũng đâu phải là lỗi của tôi.

Tôi đậu đại học, Huy cũng vậy. Khi hai đứa khăn gói lên thành phố, Thảo ở nhà ôn luyện thêm một năm. Tôi nhìn theo dáng nhỏ nhắn của cô bạn vẫy tay rối rít chào tạm biệt cho đến khi cái dáng ấy nhỏ dần rồi mất hút.

Dù cùng ở một thành phố nhưng do việc học bận rộn, đôi khi trái giờ nhau nên tôi và Huy cũng ít khi gặp mặt.Những lần uống cà phê hiếm hoi của hai đứa, tôi và Huy cũng chỉ kể cho nhau nghe những câu chuyện vụng vặt ngày thường, và nhắc đến Thảo.

Valentine Huy mang tặng tôi nhành hoa hồng đỏ. Tôi nhận, nhưng chỉ cười.

-Cậu sợ tớ buồn vì không ai tặng hoa cho tớ à? Cám ơn nhé!

Huy cười trừ mà không thanh minh thêm bất cứ điều gì.

Khi hai đứa là sinh viên năm hai, Thảo vẫn không đủ điểm nguyện vọng một.. Lần này nhỏ không ôn luyện gì nữa, chọn mộtnguyện vọng hai rồi rời quê nhà. Không phải ngành học phù hợp, và cũng hoàn toàn không hứng thú gì với nó, Thào trờ nên chán nản. Tôi nghe Thảo bỏ học dở dang năm ba khi Verona vào mùa thu. Lá đỏ ối rơi đầy lối tôi về phòng thuê. Trong suốt những năm học đại học, tôi đã luôn cố gắng tìm được một học bổng du học. Và khi cơ hội đến, tôi như con diều cứ nương theo chiều gió bay lên, chẳng kịp đắng đo bất cứ điều gì. Giữ trong lòng hoài bão và khát vọng, tôi cắn môi vượt qua những đm6 nhớ nhà, những hoang mang tuổi trẻ mà nắm chặt lấy điều mình đã chọn. Đôi lúc nhớ về những ấm êm ngày cũ, lại thấy mình yếu đuối. Nhưng chỉ thi thoảng mà thôi.

Thảo nghỉ học rồi xin làm việc bán hàng trong một siêu thị nhỏ. Giọng điệu nhỏ trong email gửi cho tôi mạnh mẽ, cứng rắn, bất cần nhưng lại đầy ấp nỗi hoang mang. Huy không gửi bất cứ dòng nào cho t ôi. Có lẽ cậu ấy vẫn còn giận.

Ba ngày trước khi bay, t ôi mới cho Huy biết. Cậu ấy đón nhận tin bằng một thái độ bình tĩnh. Sau khi khuấy ly cà phê một cách vô thức, Huy nói mà không nhìn vào mắt t ôi.

-Uy ên th ật s ự s ẽ đi sao?

-Ừ.

-Uy ên c ó bi ết m ình th ích Uy ên kh ông?

Cuối cùng cậu ấy cũng nói ra điều ấy. Tôi đã hy vọng cậu ấy sẽ chẳng bao giờ nói ra.Vì sự thật ấy sẽ làm vỡ mất một thứ gì đó mà tôi đã cố gìn giữ. Nhìn thẳng vào mắt cậu ấy, tôi thành thật.

-Mình biết chứ. Nhưng mình xin lỗi. Mình không thể đáp lại. Huy này, đừng thích mình nữa. Tình cảm của cậu khến mình cảm thấy mất đi tự do.

Huy sững người nhìn tôi.

Rồi chúng tôi chia tay nhau ở ngã tư giờ cao điểm. Xe cộ chen nhau đông nghẹt.

Hôm ra sân bay, cả hai ra tiễn tôi. Tôi ôm chầm lấy Thảo. Nhỏ khóc. Vậy mà mắt tôi ráo hoảnh. Nhỏ cứ huyên thuyên dặn dò về đủ thứ hệt như mẹ tôi vậy.

-Thảo nè, hứa với Uyên, đừng vứt bỏ ước mơ của chính mình.

Huy bắt tay tôi. Cậu ấy cười.

Hãy tự do hơn cả chú đom đóm đó.

Thảo gửi email cho tôi, bảo rằng Huy không hề giận tôi. Cậu ấy chỉ cần thời gian để quên tôi đi và bình tâm lại. Cậu ấy ổn, và sẽ ổn hơn theo thời gian. Còn Thảo, nó cũng quyết định thi lại vào trường Sư phạm để đeo đuổi giấc mơ gõ đầu trẻ. Lần này hoàn toàn nghiêm túc và quyết tâm. “Dù muộn hơn một chút nhưng chưa bao giờ la không thể, phải không Uyên?Tớ cũng đã nói rõ tình cảm của mình dành cho Huy. Câu trả lời đúng như tớ nghĩ. Nhưng cậu đừng lo, tớ sẽ ổn thôi”. Hơn hai mươi tuổi rồi người ta cũng thành thật với chính mình.

Tôi nhận tin Huy mất cũng vào mùa Thu. Khi ấy cuối Thu rồi nên lá vàng lá đỏ cũng thưa thớt, yếu ớt, héo tàn. Thảo gọi điện thoại báo cho tôi biết, vừa nói vừa khóc nức nở.Huy gặp tai nạn giao thông.Tôi không về được mà bị kẹt ở Verona khi mùa Đông đến. Tuyết phủ trắng mọi thứ, lạnh buốt thịt da. Ngồi trong phòng nhìn trời đổ tuyết qua lớp cửa kính, tôi thấy như trời đang khóc vậy. Tự pha cho mình một tách lớn cà phê đậm đặc nhưng không chạm môi tới, tôi chỉ im lặng ngắm tuyết rơi.Buồn. Cuốn lưu bút cũ nằm trên đùi, nhắc lại những gương mặt cũ. Là Thảo tiểu thư, trẻ con, nhiều hờn giận nhưng đầy ấp tình cảm. Huy thật thà, hiền lành, lắm nhường nhịn. Tôi nhiều hoài bão, cứng rắng và tỉnh táo. Nó đã là điểm tựa cho tôi trong rất nhiều khó khăn của cuộc hành trình.

Tôi có cảm giác mình trở về là cô bé mười ba tuổi năm nào ngội đợimưa tạnh. Và thèm mùi ổi thoang thoảng theo gió bay khắp nhà. Tôi hít nhẹ. Nhưng chỉ có hơi nước lạnh buốt xộc thẳng vào mũi. Không hiểu sao lúc này tôi mới cảm nhận được nỗi mất mát lớn lao, sự thật rằng một người bạn đã rời xa mình vĩnh viễn. Tôi khóc. Nước mắt như hoà vào những bông tuyết lả tả rơi.

Nỗi buồn đau chỉ nguôi ngoai bớt khi tôi nhìn thấy một bông hoa giọt tuyết trắng muốt vươn mình từ đám sương giá còn sót lại ở sau vườn hoa của bà chủ nhà. Mùa Xuân đến.

~~~o0o~~~

Tôi giật mình tỉnh giấc. Dụi mắt, cố căng mắt nhìn mọi thứ qua cửa kính. Trời mờ sáng. Bầu trời chỉ mới tai tái ở đằng đông, ánh sáng không đủ soi rõ điều gì. Nhưng trực giá cho tôi biết mình sắp trở về nhà. Trái tim tôi đập rộn ràng trong lòng ngực.

Thu xếp tạm mọi việc ở thành phố, tôi mua ngay vé tàu về quê.Dù là việc gì thì Tết cũng là dịp để về quê, là ngày sum họp.Thêm nữa, tôi đã không được ăn Tết quê nhà quá lâu rồi, đến nỗi sợ mình sẽ quên mất không khí và hương vị ấy. Thảo đã về quê trước tôi. Nhỏ bảo sẽ ra đón tôi ở nhà ga, rồi hai đứa sẽ cùng đi thăm Huy, tặng cho cậu ấy những bông hoa vạn thọ vàng tươi.Rồi chúng tôi sẽ hàn thuyên chuyện cũ và nói về chuyện mới.

Tôi đã về rồi đây.Quê nhà ơi.

3 phản hồi to “Mùa tuyết tan – FUYU”

  1. bui thi nhu quynh 28/07/2011 lúc 3:40 chiều #

    Uyen ko thich Huy . the cung tot nhi ? da buon vay roi ma con de uyen thich Huy thi ko biet con buon nhu the nao nua ?

  2. pimpim 09/01/2012 lúc 12:45 chiều #

    cu de uyen thich huy co fai tot hon ko
    de huy ra di thah than?

  3. 5111997 20/01/2013 lúc 9:18 sáng #

    k thích kết truyện chút nào .Vì nó qá ư là buồn ,Tại s Huy lại chết chứ ?:(

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: