Để quá khứ ngủ yên

20 May

Để quá khứ ngủ yên (MTO 4 – 28/4/2011)

 
 

Chỉ đến khi cậu ấy chia sẻ vài tấm ảnh chụp chân dung, tôi mới bắt đầu chat nhiệt tình và quan tâm đến cậu ấy hơn.

Đơn giản vì cậu ấy quá đẹp và có một sự bí ẩn khó ngờ… Tôi là một cô bé khép kín trong thế giới thực nhưng luôn nhiệt tình và sôi nổi trên mạng. Tôi lướt web khá rành, là thành viên của vô số diễn đàn, vài ngàn bạn bè trên Facebook, và trong list YM của tôi, ngày nào cũng có người add…

Thế nên việc tôi quen với cậu ấy cũng là điều dễ hiểu. Tôi cũng chẳng biết tại sao cậu ấy lại biết tôi và chủ động trò chuyện cùng tôi. Tôi không quan tâm. Sau vài lần nhiệt tình, tôi trở nên hời hợt. Tôi bận khám phá nhiều thứ khác trên internet. Hôm nay một cô bạn trên mạng xã hội ảo Yume bảo tôi nên tham gia một cuộc thi viết lách nào đó, và tôi tích cực chuẩn bị tham gia…

List chat sáng trưng nhưng lặng như tờ, cho đến khi một chatbox hiện vụt ra kèm theo lời mời chia sẻ ảnh. Tôi chấp nhận. Và rồi bất ngờ….

Cậu ấy đẹp quá. Mái tóc hung đỏ, dáng cao, da hơi trắng và nụ cười duyên đến khó ngờ. Những đường nét trên gương mặt cậu ấy đẹp như con gái. Phong cách ăn mặc rất giản dị, chững chạc, và hơi bụi.

Tôi lặng người. Tim đập loạn nhịp đôi chút. Khi lấy lại cân bằng, tôi cũng chẳng biết nói gì với cậu ấy cả.

“Đẹp trai chứ?”

“Ừ” – Tôi chỉ biết đánh máy có vậy

“Nhưng vẫn chưa có người yêu :(“

“Kén chọn quá chăng?” – Không hiểu sao khi biết được thông tin cậu ấy chưa có người yêu, tôi cảm thấy vui vui

“Không phải. Vì tính tình tớ rất kì. Không quen ai lâu dài được”

Điều đó khiến tôi tò mò. Bản năng thích chinh phục trong tôi trỗi dậy. Tôi có cảm giác, cậu ấy ảo như những giấc mơ của tôi. Mặt quá đẹp, dáng quá chuẩn, và lại còn học giỏi nữa. Dù hơn tôi tận 3 tuổi, cậu ấy vẫn thích xem tôi như bạn, và chúng tôi rất hợp nhau. Có điều, chỉ là hợp khi chat trên mạng. Chứ tính tình cậu ấy, đến nay tôi vẫn chưa thể định hình…

Đúng là cậu ấy rất lạ… Những anh chàng “đẹp hơn hoa” luôn có điều gì đó ẩn giấu đằng sau sự hào nhoáng. Có thể cậu ấy không quá hoàn hảo như tôi nghĩ, nhưng vấn đề ở đây là, cậu ấy là người thế nào?

o0o

Ngoài cửa sổ phòng tôi, ánh trăng chiếu vào. Gió hát. Tôi để màn hình máy vi tính sáng rực, và không trò chuyện với một ai. Tôi đang bận nhắn tin với Forte – nick của Hiển, anh chàng mà tôi quen trên mạng có mái tóc hung đỏ. Hôm nay Forte không online được vì bận chở cậu bạn của mình đi tìm việc làm thêm. Forte kể: “Từ khi cậu ấy lên thành phố, tớ đã giúp đỡ cậu ấy rất nhiều. Nãy giờ đã phỏng vấn gần 2 giờ đồng hồ mà cậu ấy chưa ra. Tớ lo cho cậu ấy quá… Tớ vẫn đang đợi cậu ấy. Mà Kurima đang làm gì thế? (Kurima là nick trên mạng của tôi)”

Con mèo trên mái hiên chợt nhảy xuống đất, bóng của nó vụt qua bức màn nhung bên ô cửa sổ. Tôi giật thót mình, rồi bỗng dưng tim đập mạnh hơn khi xem tin nhắn của Forte. Tôi chưa thấy tên con trai nào tốt với bạn bè đến vậy. Giúp đỡ về mọi mặt, quan tâm, lo lắng cho bạn mình hệt như người yêu… Ơ, mà họ đều là con trai cả mà… Chẳng lẽ…

Tôi lắc đầu thật mạnh, cố xua tan suy nghĩ vớ vẩn đang bủa vây lấy mình. Avatar trên YM của Forte là hình một nhân vật nữ trong game rất xinh đẹp, cách cậu ấy trò chuyện cũng chứng tỏ cậu ấy thích con gái và trân trọng con gái. Nhưng sao tôi vẫn hồ nghi…

o0o

Forte gọi điện cho tôi, cách nói chuyện vẫn thế, hồ hởi, nhiệt tình và cởi mở cực kì, khiến tôi luôn cảm thấy dễ chịu. Nhưng điều đó càng khiến tôi nghĩ cậu ấy giống một người bạn…gái hơn là một tên con trai…

“Tớ muốn hỏi…” – Tôi dè dặt

“Hả?”

“Cậu đã trải qua mối tình nào chưa?”

“Rồi. Cô ấy thân từ nhỏ, học chung cấp 3. Nhưng rồi khi cô ấy quá lợi dụng mình, mình đã buông tay… Mình luôn yếu mềm trước cô ấy, và cũng chính vì thế, cô ấy đã phản bội mình…”

Rồi Forte khóc. Tôi chưa từng nghe con trai khóc. Forte yếu đuối quá mức cần thiết, nhưng đôi khi lại bản lĩnh và nam tính. Forte đẹp, nhưng là vẻ đẹp của con gái. Forte quan tâm tôi, hay hỏi bóng gió tôi, nhưng với những người khác, cậu ấy cũng quan tâm tương tự…

Tôi chợt hiểu, ở thế giới ảo, mọi thứ đều lung linh. Nhưng chẳng ai hiểu về nhau thật sự. Những đêm giật mình tỉnh giấc, nước mắt tôi chảy dài vì sự bất lực. Bất lực vì không hiểu nổi Forte, bất lực vì những thứ cảm xúc không tên, bất lực khi nhận ra, sự khó hiểu của Forte khiến tôi mệt nhoài, nhưng xen kẽ sự mệt nhoài là sự quyết tâm chinh phục. Tôi thích cậu ấy mất rồi…

o0o

Tôi đã nằng nặc từ chối nhưng Forte đòi lên trường học chung với tôi một buổi. Ngoài đời tôi hay e ngại bao nhiêu thì cậu ấy lại cởi mở và tự tin bấy nhiêu. Bên ngoài cậu ấy đẹp hơn cả trong hình… Bàn tay cậu ấy có thể là mơ ước của bất kì cô gái nào. Nhìn lại mình, khi đi bên cạnh cậu ấy, tôi rất mặc cảm. Khi tôi bung dù, cậu ấy giành lấy, che cho cả hai. Tay tôi dư thừa, bối rối, hết khoanh tay lại lấy tay vén tóc, rồi để hai tay xoa vào nhau… Nhìn cậu ấy, tôi giật mình vì cậu ấy quan sát tôi nãy giờ, rất chăm chú. Khi tôi nhìn, cậu ấy vẫn không quay mặt đi, tôi bối rối, giấu đôi mắt vào mái tóc dài. Cậu ấy cười…

Ngồi cùng nhau trên xe buýt, bàn tay đẹp của Forte luôn run run. Cậu ấy để tay tự do, đôi khi như có ý định nắm lấy bàn tay tôi đang trơ ra yếu đuối, nhưng rồi đến khi trạm dừng, cậu ấy mỉm cười nhẹ, rồi xuống. Tôi tiếc hùi hụi, tim đập rộn ràng…

o0o

Một thời gian sau. Tôi và Forte yêu nhau. Tôi rất hãnh diện khi đi bên cạnh cậu ấy. Cậu ấy quá đẹp, lại ga-lăng, và chung thủy cực kì. Cậu ấy chỉ biết có tôi… Nhưng cũng từ khi quen nhau, tôi mới dần hiểu về cậu ấy. Và khi hiểu hết về cậu ấy, tình yêu trong tôi cạn dần…

Cậu ấy lãng mạn quá mức cần thiết, yếu đuối hết mức cần thiết. Khi nhớ tôi, cậu ấy khóc. Ngày nào cậu ấy cũng gọi cho tôi vài lần. Đôi khi cậu ấy tỏ ra hời hợt, tôi cảm thấy thoải mái, nhưng khi cậu ấy gọi điện huyên thuyên, tôi cảm thấy khó chịu. Tôi bắt đầu hời hợt, cậu ấy bắt đầu lo sợ và cảm xúc được biểu hiện ra rất mãnh liệt. Cậu ấy bảo yêu tôi nhiều, rất nhiều, nếu sẵn sàng chết vì tôi, cậu ấy cũng chịu. Nhưng những dịp đặc biệt, ngay cả một cành hồng, cậu ấy cũng không tặng cho tôi. Tôi cảm thấy hơi hụt hẫng vì mọi thứ quá đơn điệu. Dần dà tôi thấy, hình như tôi chỉ yêu vẻ đẹp của cậu ấy, chỉ tò mò ở giai đoạn đầu. Còn khi biết được tính cậu ấy kì cục như thế nào, tôi bắt đầu cảm thấy phiền phức, khó chịu… Đó không phải là tình yêu…

Cậu ấy viết thơ tình tặng tôi rồi public trên Facebook. Củ chuối chưa từng thấy. Dù rằng cậu ấy có học giỏi đến mức nào thì bài viết vớ vẩn ấy làm tôi cảm thấy cực kì thất vọng. Nhưng không muốn cậu ấy buồn nên tôi chẳng bình luận gì thêm…

Sau một thời gian dài, khi đã chán cậu ấy, tôi viết 3 trang A4 trên Word rồi gửi qua mail. Chúng tôi quen nhau qua thế giới ảo và cũng chia tay trên thế giới ảo. Suốt thời gian quen nhau, chúng tôi gặp mặt được đúng 3 lần… Chia tay cậu ấy, tôi khóc, khóc vì cảm thấy bản thân tàn nhẫn, khóc vì không nuôi dưỡng được tình yêu để rồi khiến nó bế tắc, và khóc vì cảm thấy tổn thương, vì sao chẳng rõ…

Đúng như tôi dự đoán, Forte khóc rất nhiều. Cậu ấy gọi điện cho tôi liên tục, nhưng tôi không bắt máy. Cậu ấy bắt đầu than thở trên Facebook, nào là con gái đều tàn nhẫn như nhau, đều hay phản bội như nhau… Cậu ấy phán xét tôi theo cách nghĩ của cậu ấy bằng những lời lẽ nghiệt ngã nhất. Tôi thở dài: “Hóa ra, chia tay cậu, tôi lại thấy nhẹ lòng. Ít ra thì cảm giác có lỗi với cậu đã vơi đi ít nhiều, khi cậu mắng tôi như vậy…”

Cậu ấy cắt tóc. Mái tóc ngắn cũn cỡn không khiến cậu ấy nam tính hơn mà khiến cậu ấy xấu đi. Cậu ấy cũng trò chuyện cộc lốc. Cậu ấy chẳng còn bí ẩn và hấp dẫn như đã từng. Cậu ấy treo avatar một cô nàng cực kì xinh đẹp, cậu ấy đã quen người mới…

o0o

Tôi bỏ lên mạng một thời gian. Mọi thứ quá phức tạp và khiến tôi mệt mỏi. Mắt tôi cũng cận hơn, tôi cũng gầy đi, hốc hác đi… Forte không còn níu kéo tôi đến mức lụy như trước nữa…

Một ngày đẹp trời nọ, dạo Facebook của Forte, cậu ấy lại trở nên bí ẩn như lúc đầu… Có lẽ cậu ấy chững chạc hơn, thú vị hơn, và đẹp hơn, tính cách cũng sẽ trở nên hấp dẫn hơn. Nhưng tôi quyết định không gọi điện nữa. Tôi không muốn khơi gợi kí ức đau buồn, không muốn làm Forte đau khổ lần nữa. Quá khứ, hãy để nó ngủ yên…

“Cậu luôn có một sức hấp dẫn nhất định, Forte ạ” – Pm cậu ấy trên YM, rồi tôi out

Mở điện thoại ra, có một tin nhắn từ Forte: “Với tớ, cậu luôn luôn hấp dẫn… Sai lầm là ở tớ. Dù rằng mọi thứ đã kết thúc, nhưng tớ tin, rồi sẽ có một khởi đầu khác tốt hơn, ở tương lai. Tớ vẫn chờ…”

Đến khi nào tôi thích tính cách của Forte hơn vẻ đẹp của Forte, tôi sẽ lại trò chuyện cùng cậu ấy. Còn bây giờ, tôi chưa đủ tự tin để bắt đầu…

Demi Twinkle ®

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: