Vị đầu mùa

13 May

Vị đầu mùa

1. Cuối tuần, trời đầy nắng và mây, cảm giác như thời gian như không hề trôi đi. Sau khi uống hết cốc cà phê sữa to đùng tự pha, một cách chậm rãi, tôi dọn dẹp lại căn phòng của mình. Không có việc gì quan trọng và gấp gáp cần phải giải quyết ngay thì dọn phòng là một công việc thú vị. Ít ra thì tôi cảm thấy như vậy.
Và tôi tìm thấy một chiếc thùng các-tông được nhét sâu dưới gầm giường. Mặc dù đã rất cẩn thận và nhẹ nhàng, nhưng khi mở nắp hộp, tôi vẫn không ngăn được lớp bụi bám trên bề mặt chiếc hộp bay lên. Nắng rọi từ cửa sổ vào khiến những hạt bụi lấp lánh thần tiên. Trong hộp là một cây bút chì, một chiếc cốc nhựa rỗng và những cành hoa hồng khô, vài tấm thiệp,…, và một chú mèo Hello Kitty.
Chiếc hộp là nơi đã lưu giữ câu chuyện tình nho nhỏ của tôi.
2. Cậu ta tên là Cường, ngồi chung tổ với tôi, cách tôi hai bàn. Về Cường. Là một tổ trưởng rất có trách nhiệm, dù những tổ viên khó tính đôi lúc vẫn càu nhàu. Là một người vui tính, thường hay mỉm cười vu vơ khiến người khác không thể biết được cậu ấy đang nghĩ gì.
Tôi rất thích cậu ấy. Từ lần đầu tiên nói chuyện. Lần đó tôi hỏi mượn một cây bút chì. Nhưng tôi lại quên đưa lại và làm mất. Hôm sau lên trường, khi học đến tiết Anh văn, cần dùng bút chì để ghi chú, tôi mới nhớ đến cây bút chì của Cường. Tôi nhờ Ngân, người ngồi trước mặt tôi và sau lưng Cường, gọi cậu ấy giùm. Tôi thì thầm.
– Này, tớ làm mất cây bút chì của cậu rồi. Để mai tớ đền cho nhé!
– Thôi,có gì đâu, cây bút chì thôi mà!
Nụ cười đơn giản mà quyến rũ kỳ lạ. Sau này khi nhớ lại, tôi nghĩ mình đã bị nụ cười đó làm choáng váng cũng nên.
3. Tình cảm tôi dành cho Cường cứ mỗi ngày một chút, rồi dần dần kết chặt lại. Từ những lần mượn bút chì, mà có một lần tôi bảo mất nhưng lại đem chiếc bút chì ấy cho vào thùng các-tông nhỏ. Từ những lần trực nhật, Cường xách hộ tôi xô nước. Hay những lần cậu ấy nghịch ngợm giật tóc tôi, còn tôi thì cầm những quả bàng rụng ném vào người cậu ấy. Và cũng có thể là từ dịp cắm trại năm lớp mười, tôi và cậu ấy thi văn nghệ bằng một bản song ca, cậu ấy khẽ nắm lấy tay tôi khi nhận ra tôi hơi run trên sân khấu.
4. Vào giữa năm học lớp 11, cô giáo chủ nhiệm bảo cả lớp Chủ nhật tuần đó đi trồng hoa ở cái bồn to nhất trường, bao quanh hòn non bộ rêu xanh phủ. Chủ Nhật, gần như cả lớp đều có mặt ở trường, với những chiếc cuốc con, xẻng con, xô nước và cây con. Tụi con trai đổ nước vào cái bồn hoa làm mềm lớp đất đã khô cứng, đến cỏ dại mọc còn xơ xác chứ nói chi đến hoa. Tụi con gái thì hì hụi nhổ sạch đám cỏ dại. Rồi sau đó, trên nền đất đã được tưới tắm, chúng tôi trồng hoa. Những cây hoa chuồn chuồn được cẩn thẩn đặt vào những cái hố nhỏ đã được đào sẵn, và nhẹ nhàng lấp lại. Còn những dây hoa mười giờ thì được vùi đại vào đất, cứ như ai cũng tin vào sức sống mạnh mẽ của nó. Chúng tôi trồng lung tung, mỗi nơi một loại hoa chứ chẳng phân luống gì cả. Mặt trờ hun nóng trên đỉnh đầu. Và mồ hôi ướt trán, chảy thành từng giọt xuống cằm.
Tôi chăm chú vào công viêc của mình. Thi thoảng đưa tay lên quẹt đám mồ hôi đang chảy.
Khi công việc đã gần xong, chỉ còn phải dọn đống cỏ đã nhổ, tưới nước cho đám hoa mới trồng nữa thì lớp trưởng bảo cả lớp có thể nghỉ một chút. Tôi nhanh chân chạy đến giành một chỗ trên ghế đá, cùng cô bạn thân tận hưởng bóng mát dưới những tán bàng. Từng loạt hoa bàng khẽ khàng rơi xuống.
Cường bỗng nhiên ở đâu xuất hiện và mang cho tôi một cốc nước mía.
– Nè, Linh uống đi.
– Cám ơn.
Tôi nhận cốc nước mía, không có phản ứng gì đặc biệt.
– Mặt Linh dính bùn nè, ở đây.
Vừa nói, Cường vừa đưa tay và chùi vết bùn trên má tôi. Cậu ấy cũng không có phản ứng gì đặc biệt, sau khi chùi xong còn mỉm cười, rồi điềm nhiên đi đến chỗ tụi con trai tụ tập. Chỉ có tôi là cứng đơ như bị giật điện, lúng túng cầm cốc nước mía, hai má nóng bừng lên. Ngân ngồi cạnh tôi cười tủm tỉm nhưng không nói gì cả.
Chiều đó về nhà, tôi cận thẩn rửa chiếc cốc nhựa và cho nó vào một thùng các-tông nhỏ. Và tự cười một mình.
5. Noel năm học ấy, cậu ấy rủ cả hội bạn đi chơi, trong đó có cả tôi. Khi chúng tôi cùng đứng xem cây thông Noel, Cường mạnh dạng nắm lấy tay tôi.Và những điều cậu ấy thì thầm, chỉ có tôi nghe thấy: “này, Linh hứa với Cường là không ai được nắm tay Linh ngoài tớ nhé?”.
“Đó là một lời tỏ tình phải không”. Một giọng nói vang lên trong đầu tôi. Và hai má tôi thì nóng bừng lên. Nhưng tôi vẫn ương bướng đáp lại.
– Em trai nắm tay sao mà không cho được.
Cường phì cười.
– ý tớ là mấy tên con trai khác ấy.
– Không biết – tôi chắc chắn là mặt tôi đã đỏ bừng lên rồi, nhưng thầm cảm ơn trời tối đã che giấu dùm điều đó.
Và chúng tôi thành một đôi.
6. Mùa Đông, khi những chiếc là bàng đã chuyển sang mày đỏ chín, rơi đầy lối, đầy sân, cái se se lạnh cũng tràn ngập trong không khí. Làm cho những kẻ lười biếng cứ muốn rút vào chăn và tự nhủ, ngủ thêm năm phút nữa thôi. Tôi là một ví dụ. Nhưng luôn có một người gọi điện vào buổi sáng kêu tôi dậy. Là Cường.
Tôi nhận được những cành hoa vào những ngày bắt buộc. Cũng có những ngày chẳng đặc biệt gì, Cường tặng tôi một tấm thiệp và lời chúc “Mong Linh có một ngày đẹp trời”
Và lần đầu tiên vào ngày sinh nhật một người, tô làm một chiếc bánh kem nhỏ để chúc mừng. Dường như tất cả những mộng mơ của một cô gái, tôi đã gói gém cho vào chiếc bánh.
Chúng tôi dĩ nhiên cũng có cãi nhau, rồi giận dỗi. Nhưng mõi khi cậu ấy xin lỗi bằng những hành động ngỗ nghĩnh, tôi không thể ngăn mình bật cười và thế là dễ dàng xí xóa. Còn tôi luôn xin lỗi bằng một cốc sữa đậu nành.
7. Năm học 12, những ngày nộp hồ sơ đại học đã đến gần.
– Cậu định thi trường nào?
– Tớ không thi đại học đâu.
Tôi tròn mắt nhìn Cường. Cậu ấy nhìn tôi, không hề mỉm cười, ẩn sâu trong đôi mắt là những suy nghĩ rất nắm bắt nhưng rất nghiêm túc. Điều đó khiến tôi hiểu cậu ấy không đùa.
Cường đã quyết định con đường của mình từ rất lâu, đến nỗi cậu ấy vô cùng tự tin và kiên định. Cậu ấy sẽ theo bố học nhiếp ảnh. Và cậu ấy sẽ không ở đây.
Tôi giận dữ.
– Đồ ngốc.
– Đó là ước mơ của tớ, Linh ạ. Cậu sẽ ủng hộ tớ phải không?
Tôi không nói thêm một lời nào. Cảm giác cậu ấy đã giấu giếm mình, và chuẩn bị cho việc bỏ rơi mình khiến tôi giận dỗi, bực bội. Suốt những ngày sau đó, tôi không nói chuyện với Cường. Cậu ấy cũng không cố giải thích hay bắt chuyện với tôi. Có lẽ cậu ấy hiểu tôi cần thời gian suy nghĩ và chấp nhận.
Khi mọi người đã nộp hồ sơ thi đại học, Cường vẫn không nộp mà chuyên tâm ôn thi tốt nghiệp.
Những đếm khi đang bận rộn với những công thức và bài tập ôn luyện, tôi thường dành một chút thời gian nghĩ đến Cường. Buộc phải giận dỗi với cậu ấy, không nói chuyện với cậu ấy khiến tôi khó chịu. Và tôi cũng hiểu, mỗi người có một ước mơ, thật tốt Cường biết ước mơ của mình và tự tin theo đuổi nó. Nếu đảo ngược lại, nếu tôi là Cường, cậu ấy có ủng hộ ước mơ của tôi không? câu trả lời, tôi biết là có. Và tôi khẽ thở dài, hiểu rằng mình không thể gâận cậu ấy mãi được.
Hôm sau, tôi đến trường, và mang cho cậu ấy một cốc sữa đậu nành. Cậu ấy mỉm cười. Những ngày đẹp trời lại quay lại.
8. Ngày chia tay, Cường tặng tôi một chú mèo Kitty.
– Tặng Linh này. Mỗi khi có chuyện buồn, hoặc vui, hoặc giận dỗi, hãy kể cho nó nghe. Mèo Hello Kitty không bao giờ tiết lộ bí mật mà.
Ngập ngừng một chút, Cường bảo
– Tớ sẽ email cho cậu
Tôi bần thần không biết phải nói gì, chỉ gật đầu. Ý nghĩ cậu ấy sắp đi đến những vùng trời mới, nơi đó tôi không thể theo được khiến tôi cảm thấy không khỏi tủi thân. Tôi cố gắng không khóc và nói:
– Tớ cũng sẽ email cho cậu. Nhớ giữ gìn sức khỏe.
Khi cậu và bố cậu ấy vào phòng cách ly, tôi mới bật khóc. Khóc cho một điều gì trong trẻo dịu dàng lắm đã vụt mất theo cậu ấy đến nơi trí tưởng tượng của tôi còn chưa kịp hình dung ra. Khóc cho một điều gì đó chính tôi cũng không biết.
9. Tôi đậu trường đại học mình chọn với một số điểm không cao, nhưng vừa đủ, những công việc mới. Cường giữ lời hứa của mình, vẫn viết email cho tôi và kể cho tôi nghe về cuộc sống mới của mình. “Hẹn gặp lại cậu… “, Cường viết như thế cuối mỗi email của mình, “… vào một ngày nào đó”.
Chúng tôi đã đi theo con đường của riêng mình, nhưng vẫn giao nhau ở một điểm nào đó, và chia sẽ cho nhau một phần cuộc sống của mình. Đó là một may mắn. Câu chuyện tình iu của chúng tôi đã kết thúc, hay vẫn còn?
Nhưng nó đã rất đẹp.
10. Tôi nhìn lại những vật nho nhỏ trong thùng các-tông một lần nữa, mỉm cười, và rồi đóng nó lại. Tôi đẩy nó xuống gầm giường. Có thể tôi sẽ không gìn giữ nó mãi mãi, ai mà biết được. Tình cảm ngày ấy như trái quả đầu tiên của mùa, ngòn ngọt nhưng vẫn có vị chát, hơi chua. Nhưng nó vẫn rất ngon, theo một cách rất riêng mà ai may mắn mới nếm được trong đời.
và chẳng ai quên được.

FUYU

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: