Trái tim hạnh nhân

12 May

Trái tim hạnh nhân

Phần 1

San rất thích những cơn mưa nhỏ. Phải là mưa, nhưng dịu dàng, với những hạt nhỏ và mảnh, khi rơi xuống – vỡ ra chỉ vừa đủ tạo một màn âm thanh râm ran nhẹ nhẹ, tựa như một bài đồng dao vui vui.

Trưa thư Hai, vừa ra khỏi cổng trường thì trời mưa – đúng kiểu mưa San thích. Ngồi chờ xe bus, San khoan khoái quan sát mọi thứ xung quanh. Những hạt nước rơi vỡ trên mặt đường, trên mặt những chiếc lá, trên khóm hoa màu tím của ngôi nhà đối diện, trên những chiếc ô của người trên phố… Mùi mưa lướt nhẹ nhàng qua mũi San, mang một cảm giác lành lạnh và dịu mát. Trong và ngay sau cơn mưa, dường như mọi thứ đều sáng lên hoặc xanh mướt, tràn đầy sức sống. Một chú ếch vừa từ đâu đó nhảy qua trước mặt San.

Chếch về bên trái ngôi nhà có khóm hoa màu tím, San vừa thoáng nhìn thấy một chú mèo con. Nó ướt sũng, đang kêu những tiếng yếu ớt nhưng thảm thiết, mon men sát miệng cống. Trước khi San kịp đứng dậy, một cậu trai đã nhanh tay hơn. Từ đâu đó San không để ý, cậu ấy chạy đến bế thốc chú mèo bằng một tay, băng ngang đường và cuối cùng là ngồi cạnh San trên băng ghế. Chú mèo con ướt nhẹp, bộ lông bết hết cả lại. Chú rùng mình, lắc mạnh, và không còn ướt nữa. Nhưng hậu quả thì “ân nhân” lãnh đủ. San thấy buồn cười nhưng nó kìm lại được, rút chiếc khăn tay đưa cho cậu bạn.

– Nó khô rồi. – cậu ta bế con mèo lên, nhìn nó, (San thề là có vẻ như giận dỡi.

– Không. Ý tôi là cậu lau mặt đi ấy.

Cậu ta ngần ngại một chút rồi cũng cầm lấy. Không đỡ ướt được bao nhiêu.

Xe bus đến. Thật trùng hợp là chỉ còn hai ghế trống, cạnh nhau. Suốt quãng đường, hai đứa chẳng nói câu nào. (Mà có gì để nói nào???) Gần đến trạm phải xuống, San đứng lên. Cậu bạn đưa trả San cái khăn.

– Cậu thích nuôi mèo không?

– Cũng không hẳn là ghét.

– Vậy cậu nuôi nó được không? Tôi ghét mèo.

San hơi bất ngờ.

– À, được.

Câu chuyện đã bắt đầu vào một trưa thứ Hai có mưa như thế đấy.

Phần 2

San nuôi chú mèo, đặt tên cho nó là Mimo. Nó ăn nhiều và rất lười, thường thích nằm dài hong nắng ở bệ cửa sổ. Mỗi lần nhìn Mimo, San lại không tin được rằng cậu con trai ghét mèo, nhưng lại cứu nó, cứu nó nhưng lại không nuôi nó.

Một cách tình cờ, San phát hiện ra rằng cậu bạn ấy cũng đi học bằng xe bus, nhưng chỉ vào những ngày mưa. Có lẽ, cậu ấy đi bằng xe đạp đến trường, những ngày khác. Kể cũng phải, mặc áo mưa đạp xe đến trường thì thật kinh khủng. Bạn sẽ ướt, dù không ướt hết, nhưng như vậy cũng đủ khó chịu rồi.

San ngồi ở băng ghế gần cuối xe. Cậu ấy lại lên ở đầu xe và ngồi ở đó. Vì vậy cùng với IPod, San có thể thong thả nhìn cậu ấy từ đằng sau. Dáng người dong dỏng cao, thường vô thức đưa tay lên gãi tai, và cũng nghe IPod.

Một ngày, khi thấy cậu ấy lên xe, San đã vẫy tay chào. Mới sớm, ghế trống còn nhiều, nhưng cậu ấy vẫn ngồi cạnh San dù hơi ngần ngại.

– Con mèo khoẻ không?

San hơi mỉm cười. Ý nghĩ cậu ta còn nhớ mình khiến nó cảm thấy vui vui.

– Nó khoẻ. Ăn nhiều. Và rất lười.

– Hóa ra cứu nó phí công quá nhỉ?

San thẫn người ra mấy giây, rồi hỏi nhỏ:

– Cậu đang đùa, đúng không?

– Uh, tôi đùa đấy – Cậu bạn cười, khoe hàm răng trắng tinh.

Phần 3

San gặp Kiên – tên cậu bạn ấy – không thường xuyên. Vì trời không hay mưa. Thậm chí là đang mùa mưa nhưng cũng thi thoảng mới thấy mưa rơi. Luôn lên sau nhưng Kiên lại luôn luôn xuống trước vì trường cậu ấy gần hơn trường San. Dù ít ỏi, nhưng san thích những lần nói chuyện với cậu ấy. Không nói quá nhiều, hài hước ngầm và đôi lúc hơi kì dị.

Có hôm cậu ấy đưa một tai nghe IPod cho San.

– Ah, phải Minute của Mozart không? Cậu thích Mozart?

– Uh. Bài sau thì vặn nhỏ đi chút nhé, kẻo xóc óc đấy. Của Metallica.

San thật sự kinh ngạc.

– Rock?

– Uh.

Cái cách mà Kiên “uh” tự nhiên và đơn giản như chuyện một quả trứng cộng thêm một quả trứng nữa thành 2 quả. San lại thấy buồn cười, và lần này nó không cố kìm lại mà quay mặt đi khúc khích. Đoan dạo đầu của bài sau đúng là… xóc óc thật. San không nghe được chất nhạc đó nên vội lấy tai nghe ra.

– Khi nào quay lại nhạc của Mozart thì nhớ nhắc tôi đeo vào.

– Tiếp theo là Chopin.

Đôi lúc, San cũng muốn thử đến trường bằng xe đạp vào những ngày không mưa. Nhưng khổ nổi, San lại không biết đi xe đạp. Hồi nhỏ có lần San háo hức leo lên xe đạp của chị và bị ngã, trầy cả tay chân. Từ đó nhất quyết không leo lên xe đạp nữa. Bây giờ, San thấy tiếc, giá hồi đó chịu khó tập có phải hay hơn nhiều rồi không?

Mà cảm giác vui sướng mỗi khi tỉnh giấc, nhận ra sáng nay trời mưa cũng rất thú vị. Và San muốn giữ cảm giác đó.

San không nhận ra rằng nó đã trở thành người chờ đợi những cơn mưa.

Phần 4

Tâm ôm con Mimo, mặc dù có vẻ con mèo không thích và dường như chỉ muốn vùng chạy ra ngoài.

– Mày nên nói cho tên đó biết những gì mày cảm nhận. Nếu không mày sẽ hối hận. Lúc đó thì đừng có mà khóc lóc ỉ ôi với tao, nghe chưa? Mày đã đọc truyện cổ tích Andersen chưa? Truyện về trái tim hạnh nhân đắng của anh chàng bánh vì một tình yêu câm lặng? Biết câu nói nổi tiếng Nhất kì nhất hội của Nishika…

– Tao đi lấy bánh cho mày ăn nhé!

San nói thế rồi chuồn ngay trước khi Tâm nói thêm nữa, mà chắc chắn là còn dài, với câu kết: “Mày đúng là ngốc không thuốc nào chữa nổi!” mà San (và Tâm) đã thuộc nằm lòng.

Nhưng những điều Tâm nói cũng làm San suy nghĩ, và can đảm hơn lên. Nó không sợ ý tưởng trái tim mình sẽ như chàng bánh câm lặng kia, vì bản thân nó, thích vị vừa đắng vừa ngọt của hạnh nhân. Nhưng cuối cùng, nó cũng ngôi viết một bức thư, rất lâu vì phải chọn lựa những từ ngữ hợp lí. Và San cất vào ba lô, định vào ngày mưa tiếp theo, nó sẽ đưa cho Kiên trước khi cậu ấy xuống xe.

Thế mà hơn một tuần liền, trời không mưa. Tâm bảo hay là để nó đèo đi học, biết đâu lại gặp, nhưng San lại từ chối. Không hiểu sao nhưng San quyết định chờ đợi. Đến ngày thứ tám, Tâm quăng cho nó một con rối đơn giản với cái đầu tròn treo ngược.

– Rối cầu mưa đó. Tao nghe người ta nói treo cái này ở cửa sổ thì trời sẽ mưa đó. Thử đi. Chán mày.

Tối hôm đó, trước khi đi ngủ, San cẩn thận treo con rối cầu mưa ở cửa sổ. Và thật là khó tin, khi tỉnh dậy, San gần như hét lên vì trời đang mưa. Kiên đi hoc bằng xe bus, ngồi cạnh San và cả hai vẫn nói những câu chuyện không có điểm đầu hay điểm cuối. Đến khi nhận ra gần đến trạm mà Kiên phải xuống, San thu hết can đảm hỏi:

– Cậu đã có bạn gái chưa?

Ngập ngừng, rồi Kiên gãi tai, trả lời:

– À, chưa. Nhưng tớ có thích một cô bạn.

San ghì chặt cái ba lô có đựng lá thư, nhìn theo dáng Kiên xuống xe. Có lẽ nó đã chờ quá lâu để nói nên mọi chuyện muộn mất rồi.

Khi đến trường, vừa nhìn thấy Tâm, San đã bảo:

– Mày dạy tao đi xe đạp đi.

– Sao vậy?

– Tao không thích đi học bằng xe bus nữa chứ sao.

Tâm nhìn nó, đôi mắt thấu hiểu. Con bạn chỉ nói được “Mày đúng là…” rồi thở dài.

Phần 5:

Ba ngày tiếp theo, trời vẫn mưa. Nhưng Tâm sang đèo nó đi học. Trốn trong áo mưa, San nghe rõ những âm thanh rơi vỡ trên áo. Có lẽ Kiên vẫn đi học bằng xe bus. Nhưng San tự nhủ rằng mình sẽ không chờ đợi những cơn mưa nữa.

Trời nắng. Tâm đèo San được 2 ngày tiếp rồi lăn đùng ra ốm. San thì vẫn chưa thể tự đi bằng xe đạp. Vậy là lại leo lên xe bus. Tự nhủ, hôm này là trời nắng nên sẽ không gặp Kiên. Chính vì vậy, San đã ngạc nhiên biết bao khi nhìn thấy Kiên lên xe.

– Sao tớ không thấy San mấy hôm nay vậy?

– À… Tớ… đang tập đi xe đạp rồi. Hôm nay xe đạp của cậu bị hỏng hả?

– Không. Tớ tìm San mà.

San tròn mắt.

Rồi Kiên đưa cho san một tấm card trước khi xuống trạm. Tấm card vẽ một cô gái đang cầm ô, ghi rằng “Chủ Nhật tới tụi mình đi xem phim nhé! Mong là hôm đó trời sẽ nắng. Đi chơi mà trời mưa thì kém vui mất ^^”. Khoan đã, nói vậy, không lẽ người mà Kiên nói đến lần trước… là San sao?

San áp cả hai bàn tay vào má để ngăn nó không nóng bừng lên. Và San nghĩ đến hình ảnh Tâm biết chuyện này dù đang ốm, nó cũng sẽ bật dậy và hét lên “Mày đúng là ngốc không thuốc nào chữa nổi!”.
FUYU

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: