Phía bên kia con đường

11 May

Phía bên kia con đường

~~0o0~~

Khi nắng tắt

Hôm nay tôi đã lặng lẽ đi theo Nghi cả ngày. Đến lớp, nhìn cậu ấy nhăn nhó vì bài kiểm tra một tiết môn Hoá, môn mà cậu ấy ghét nhất. Đến thư viện, cậu ấy chăm chú luyện tiếng Anh hơn một tiếng đồng hồ. Đến lớp học thêm Hoá, nhìn cậu ấy hì hụi vẽ một hình chibi bên cạnh một phương trình phản ứng. Lại lười học đây mà. Tan lớp, Nghi lên xe bus về nhà, gật gù buồn ngủ với iPod. Cậu ấy xuống trạm gần nhà, mua một cốc trà sữa vị đào và đi về phía biển. Nghi chọn một chiếc ghế đá, thong thả uống cốc trà sữa và ngắm hoàng hôn. Mặt trời lúc này như một quả cà chua chin từ từ rơi xuống mặt biển, để lại một vùng cam đỏ loang trên nền mây xám ngắt. Được một lát, Nghi đứng dậy, băng qua ngã tư trở về nhà. Tôi không đi theo nữa, vẫn đứng yên ở đó, quay lưng về phía biển, nhìn theo cái ba lô của Nghi lủng lẳng móc khoá hình con ếch tròn vo, y hệt cái ví tiền của Naruto.
Chẳng hiểu vì sao, Nghi quay đầu lại, nhìn biển thêm lần nữa.
Và cũng không hiểu tại sao, dường như cậu ấy nhìn thấy tôi. Mắt cậu ấy mở to, ngạc nhiên và bang hoàng. Cậu ấy gọi tên tôi, lao vội qua đường.
Tôi đã muốn thét lên “Đừng!”, nhưng không hiểu sao cổ họng cứ cứng lại, không thể thổi thành lời.
Máu loang trên mặt đường. Nghi đã không nhìn thấy đèn giao thông đã chuyển sang màu xanh.

Ký ức

Chúng tôi học cùng nhau bốn năm cấp hai. Nhưng hai đứa thật sự gần nhau, bắt đầu từ nghĩa đen, là năm lớp tám khi cô giáo chủ nhiệm sắp xếp lại chỗ ngồi. Suốt cả năm đó, chúng tôi không nói gì nhiều với nhau ngoài những lúc cần mượn thứ gì đó. Không hiểu sao, tôi có cảm giác rằng, Nghi không ưa mình. Ý nghĩ đó khiến tôi cảm thấy không thoải mái mỗi khi muốn nói chuyện với Nghi.
Một hôm, tình cờ tôi mang cuốn Naruto mới nhất đến lớp vì không muốn chờ đến khi về nhà mới được đọc. Tôi đọc vào giờ giải lao. Trong khi hầu như tất cả mọi người đều đã ra ngoài sân chơi, chỉ có Nghi vẫn ở lại, nắm áp má xuống mặt bàn. Cậu ấy nhìn tôi, thì thầm.
– Naruto tập mới nhất?
Tôi gật đầu.
– Tớ vẫn chưa xem.
– Tí nữa tớ cho cậu mượn về xem.
Không hiểu sao lúc đó, một cậu nhóc chưa bao giờ biết đến khái niệm chia sẻ như tôi lại sẵn sang cho một người bạn mượn cuốn truyện mình vẫn chưa đọc xong.
Nghi mỉm cười cám ơn tôi. Và đó cũng là lần đầu tiên tôi có dịp nhìn kĩ gương mặt cô bạn cùng bàn mà không sợ bị người ta phát hiện. Tôi nhận thấy trên trán cậu ấy lấm tấm mồ hôi.
– Cậu không khoẻ hả?
– Tớ bị đau bụng.
Vậy là tôi vội vàng thưa với cô giáo để cô cho Nghi về nhà. Sau hôm đó, chúng tôi bắt đầu nói chuyện với nhau và thân nhau hơn.Nghi thú nhận rằng lúc đầu cậu ấy nghĩ tôi không ưa cậu ấy lắm. Và ý nghĩ đó khiến cậu ấy không thoải mái khi muốn bắt chuyện với tôi.
– Tớ đâu có thấy cậu khó ưa. Tớ thấy khi cậu cười, trông cậu hay hay!
Nghi nghe thế thì cười.
– Tớ cũng không thấy cậu khó ưa. Tớ thỉnh thoảng ngửi thấy tóc cậu có mùi thơm, ừm, mùi đó “hay hay”.
Tôi ngẩn người. Đó là lần đầu tiên có người khen tóc tôi có mùi thơm. Hôm đó tôi về đến nhà là vội xem ngay mẹ đã mua loại dầu gội gì. Tôi cũng thầm cảm ơn những lúc mẹ “gào thét”, kêu tôi đừng có mải chơi mà… quên tắm.
Làm bạn với Nghi là một điều rất thú vị. Cậu ấy có nhiều điểm chung với tôi, những điều mà tôi chưa từng tìm thấy ở một người bạn nào khác. Tuy nhiên, cũng có những khác biệt khiến chúng tôi đụng nhau chan chát, gây ra một số cuộc cãi vã. Nhưng chúng cũng nhanh chóng qua đi, và khiến chúng tôi hiểu nhau hơn. Tôi hay đến nhà Nghi chơi, để học nhóm và nghe cậu ấy tập đàn violon. Nghi chơi đàn không được giỏi lắm nên cây đàn phát ra những âm sắc hơi khó nghe.
Lên cấp ba, chúng tôi không học chung lớp nữa, nhưng lớp hai đứa cạnh nhau nên mọi chuyện vẫn không khác xưa là mấy. Giờ giải lao nào tôi cũng mang cho cậu ấy một hộp sữa chua. Và chúng tôi đứng ở hành lang, nói về đủ thứ chuyện trên đời. Tôi vẫn đén nhà cậu ấy, chỉ là ít hơn trước, để học nhóm và nghe cậu ấy chơi đàn violon. Âm thanh đã khá hơn.
Tôi và Nghi có cách nói chuyện rất kì lạ, bạn bèn nhận xét như vậy. Tôi chỉ nhận thấy điều ấy vào cái hôm cả hai ngồi chờ xe bus trong sắc chiều nhợt nhạt, nắng mỏng manh giòn tan. Chẳng hiểu điều gì đã xui khiến tôi nói ra điều đó. Có thể là vì gương mặt nhìn nghiêng của Nghi lúc đó. Có thể là mái tóc Nghi trong nắng chiều có màu vàng đồng thau rất đẹp. Tôi đã nói:
– Tớ nghĩ là tớ thích cậu.
Nghi quay đầu sang bên nhìn tôi. Cậu ấy im lặng một chút rồi cũng đáp.
– Tớ cũng nghĩ là tớ thích cậu.
Chúng tôi đã nói bằng một vẻ tự nhiên không thể tin được, cứ như thể chuyện chúng tôi vừa nói là thời tiết hôm nay thật mát mẻ.
Sau đó, tôi mới thấy bối rối và quay đi chỗ khác. Nghi cũng vậy. Đó là lần đầu tiên chúng tôi nắm tay nhau. Thậm chí đến bây giờ, tôi vẫn cảm nhận được hơi ấm và sự dịu dàng của bàn tay Nghi.
Vào sinh nhật mười bảy tuổi của Nghi, chúng tôi đi uống trà sữa và đạp xe dọc đường Trần Phú ngắm biển.
– Sinh nhật cậu năm sau tớ sẽ dẫn cậu đi Vinpearl.
– Cậu có tiền à?
– Đến lúc đó sẽ có.
Nghi để hai bàn tay vào túi áo khoát của tôi, ghì nhẹ, giống như đang ôm tôi vậy. Tim tôi đập thịch một cái, và len vào một cảm xúc rất lạ lùng.
Tôi kuôn tự hỏi mình một câu hỏi. Tại sao hôm ấy trời lại mưa to đến vậy? Tại sao hôm ấy tôi lại phóng xe nhanh đến vậy? Tại sao người ta say rượu mà vẫn điều khiển xe trên đường? Tại sao tai nạn đó lại xảy ra với tôi? Tại sao tôi phải dừng lại ở tuổi mười bảy này?
Tôi thấy mẹ khóc nhiều. Nghi cũng khóc. Ba tháng trôi qua, không còn ai khóc nữa, tuy nỗi buồn vẫn ở đâu đó. Nhưng tất cả mọi người đều đã cố gắng tiến về phía trước.

Một lời tạm biệt

Tôi đi thăm Nghi ở bệnh viện. Cậu ấy không sao và đang ngủ ngon lành, tuy gương mặt vẫn còn tái nhợt.
Tôi đã nghĩ về những câu hỏi mình tự đặt ra. Không có câu trả lời nào thoả đáng. Nhưng ngay lúc này, tôi chợt nhận ra một điều. Đó là nhìn lại tuổi thiếu niên của mình, tôi cảm thấy nó thật đẹp và không cảm thấy hối tiếc. Một phần điều đó là nhờ Nghi. Từ cái hôm cậu ấy khen tóc tôi có mùi “hay hay”, và chia sẻ những điều nhỏ bé, cuộc sống của tôi êm đềm trôi qua không biến động, không cô đơn, được chia sẻ, được thấu hiểu.
Tôi thì thầm, nhưng tôi chắc rằng Nghi sẽ nghe thấy.
Nghi à, mình thật long không muốn phải nói lời tạm biệt với cậu. Mình muốn cùng cậu đi học, đi Vinpearl vào sinh nhật mười tám tuổi. Nhưng mình không thể. Còn cậu thì có thể. Vì vậy, điều mà mình sắp nói ra có thể cậu sẽ thấy giống trong một bộ phim chúng mình rất thích, mình muốn cậu hãy làm nhiều điều thật hay ho để cuộc sống của cậu trở nên thật thú vị. Rồi một ngày nào đó thật xa ngày này, cậu sẽ kể lại cho mình. Mình cũng xin lỗi, vì đã không ngăn cậu băng qua đường. Lúc đó mình đã muốn cậu đi cùng mình. Nhưng mình nhận ra mình đã sai. Vì điều mà mình tha thiết nguyện cầu, là cậu luôn vui vẻ.
Tuổi mười bảy của mình sẽ luôn ở cạnh cậu, mình hứa đấy.

Giấc mơ của Nghi

Trong giấc mơ của tôi, có một người đã ra đi và không bao giờ trở lại. Nhưng tôi sẽ không bao giờ quên cậu ấy. Cậu ấy sẽ luôn vẹn nguyên trong ký ức cửa tôi, bên cạnh tôi-mười-bảy-tuổi. Đó sẽ là ký ức lấp lánh của tuổi thiếu thời, nhắc tôi nhớ rằng có một ngườoi đã giúp tôi không đơn độc, được chia sẻ, được thấu hiểu.
Tôi sẽ tiến về phía trước.
Tôi và câu ấy sẽ luôn bên nhau cùng tuổi mười bảy của mình.
FUYU

2 phản hồi to “Phía bên kia con đường”

  1. lixlix 05/02/2012 lúc 6:05 chiều #

    mình muốn tham gia cùng bạn post truyện lên được không

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: